XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2703 lượt.

ào, đội quân này không giống với thị vệ trong cung, người người đều mặc khôi giáp, vừa thấy liền biết là binh lính ra trận giết địch.
Một vị tướng quân thân mặc khôi giáp đi đến, thanh âm như chuông lớn quỳ xuống trước mặt Nam Cung Liệt nói: “Mạt tướng cứu giá chậm trễ, xin Hoàng Thượng thứ tội.”
Người này đúng là trấn quốc đại tướng quân - Sở Luật.
Nam Cung Ngự Vũ tiến lên, chỉ vào hắn hỏi: “Ngươi, ngươi không phải đi tiến đánh Thịnh Hạ quốc sao, như thế nào còn ở chỗ này?” Thịnh Hạ quốc đóng quân ở biên cảnh Thiên Mị vương triều, chiến sự sắp xảy ra, hôm đó trong triều đình, hắn đưa ra đề nghị làm cho trấn quốc đại tướng quân xuất chinh, nhất định có thể thắng ngay từ trận đầu. Đương nhiên, điều này là đều nằm trong kế hoạch của bọn họ.
“Nhị hoàng tử, biên cảnh không có người đóng quân tiến công nước ta, ngươi làm cho đại tướng quân đi đánh ai a?” Thủy Giác Hiên nhìn hắn, trào phúng nồng đậm trong mắt. Đáng lẽ mưu kế của hắn cũng được cho là tính toán rất tốt, lợi dụng thế lực của quốc gia khác, điều đi binh lực có uy hiếp lớn nhất của nước nhà, sau khi việc hoàn thành, Sở tướng quân trở về thì đều đã là dĩ vãng. Chỉ tiếc lại gặp phải tam hoàng tử - Nam Cung Ngự Cảnh, muốn không thất bại, thật sự là rất khó a.
“Cái gì? Có ý gì?” Nam Cung Ngự Vũ vội vàng hỏi. Không phải Thịnh Hạ quốc thái tử hợp tác cùng hắn làm kế dương đông kích tây sao, sao lại không có người đóng quân?
Thủy Giác Hiên đối mặt với câu hỏi của Nam Cung Ngự Vũ, chỉ nhún vai, tỏ vẻ không muốn trả lời. Hắn vẫn nhớ rõ lần trước Nam Cung Ngự Vũ cùng với Nguyệt Mộng tính kế tỷ tỷ của hắn, hiện tại nhìn thấy con người này, cả người đều cảm thấy ghê tởm. Trong thiên hạ, lại có người ti bỉ vô sỉ như thế.
Lúc này, một người, lại vội vàng tiến vào trong điện, cách ăn mặc cho thấy là một tên thái giám, nhưng xem tư thái làm việc, lại không giống thái giám. Hắn vào trong điện, chỉ chăm chú tìm kiếm Thục phi.
Có thể do nóng vội, hoặc là căn bản không phải là người thông minh, cho nên khi tìm được Thục phi, chỉ lo kề tai nói nhỏ cùng nàng, cũng không chú ý đến tình huống đang diễn ra trong điện. Đợi cho hắn nhận thức được, đã bị binh lính kéo xuống. Nhất định là lành ít dữ nhiều.
Mà Thục phi sau khi nghe hắn thì thầm, chỉ kinh hãi hô lên: “Cái gì?” Thanh âm bén nhọn, giống như muốn phá hỏng màng nhĩ của người khác. Sau đó như bãi bùn, ngã xuống đất.
Nam Cung Ngự Vũ thấy thế, một bước đi lên, đỡ nàng đúng lúc, có chút lo lắng hỏi: “Mẫu phi, rốt cuộc có chuyện gì?”
Thục phi giương mắt nhìn hắn, trong mắt đã là mất hết can đảm lúc trước, cười thảm nói: “Vũ nhi, cuối cùng là chúng ta thua. Cho dù có thận trọng như thế nào, cuối cùng đều là chui vào cái bẫy của người khác.” Nàng đảo mắt nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, tựa vào thân mình Nam Cung Ngự Vũ, đứng lên, nói: “Trong mắt mọi người tam hoàng tử là người vô tâm vô phế, nguyên lai ngươi mới là người có tâm tư thâm trầm nhất. Chỉ không biết, ngươi như thế nào dự đoán được Thịnh Hạ quốc có nội loạn vào lúc này, Thịnh Hạ quốc thái tử chắc chắn rời đi?”
“Chuyện này có gì khó hiểu. Thịnh Hạ quốc thái tử có thể tìm nội ứng ở nước ta, chẳng lẽ bổn hoàng tử sẽ không làm như vậy được sao? Phát động nội loạn, dễ như trở bàn tay, giống như các ngươi làm vậy. Bất quá, sự việc cho tới hiện tại, cũng không phải do các ngươi nắm quyền chủ động.”
“Như vậy, việc để lộ ra tất cả các tin tức có lợi cho chúng ta, đều là ngươi cố ý làm?” Nam Cung Ngự Vũ có chút căm giận hỏi, hắn dĩ nhiên cứ như vậy từng bước một đi vào cái bẫy người khác đã sớm chuẩn bị. Thật là hổ thẹn danh hiệu nhị hoàng tử này.
“Không sai.” Nam Cung Ngự Cảnh kiêu căng nhìn hắn một cái, trong mắt tràn đầy sự chán ghét.
“Vì cái gì?” Nam Cung Ngự Vũ vẫn kiên trì không buông tha tiếp tục hỏi.
Nam Cung Ngự Cảnh khinh thường hừ một tiếng, ánh mắt phút chốc trở nên lạnh băng, xoay người đối mặt với hắn, nói: “Từ lúc chúng ta đấu tới nay, nếu không phải uy hiếp đến lợi ích trực tiếp của ta, ta bình thường cũng không thèm để ý ngươi. Bao gồm cả lần này, nếu ngươi có thể không ảnh hưởng tới lợi ích của ta cùng toàn bộ Thiên Mị vương triều, thuận lợi đoạt được ngôi vị hoàng đế, ta cho ngươi cũng chẳng sao?”
Nam Cung Ngự Cảnh từng bước tới gần phía trước, cả người khí thế đột nhiên lãnh lệ dọa người, ánh mắt biến chuyển lãnh lệ, sắc bén như băng tiễn, có thể xuyên thấu tất cả chướng ngại trước mặt: “Nhưng mà ngươi lại lựa chọn hợp tác cùng Thịnh Hạ quốc thái tử, đây là sai lầm đầu tiên của ngươi. Còn nữa,” âm điệu xoay chuyển trở nên nghiêm nghị, “Ngươi không nên động đến Hề Nhi. Bất kể là ai nếu thương tổn nàng, ta tuyệt không buông tha.
“Cũng bởi vậy, ta mới chủ động đẩy mạnh kế hoạch, một mẻ đem bọn ngươi bắt hết. Nghĩ đến, hiện nay, Thịnh Hạ quốc thái tử kia, cho dù hắn võ nghệ có cao tới đâu, dưới sự bao vây chặn đánh của tầng tầng lớp lớp tử sĩ, đã muốn khoanh tay chịu trói. Nói cách khác, kế hoạch của các ngươi, hoàn toàn thất bại.” Khóe miệng tràn đầy ý cười, tận lực trào phúng.
“Cảnh nhi làm sao mà biết được h