Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2636 lượt.

ài màu lam, tựa đầu ngẩn cao, nhìn xuống nơi mà người vừa mới mở miệng nói chuyện kia, còn thuận tiện đem cây quạt tùy thân xoạch một tiếng mở ra, khẽ khàng phe phẩy.
Thủy Dạng Hề vừa thấy, một ngụm nước vừa uống nuốt cũng không được, mà phun cũng không xong, liền cứ như vậy mà ngậm ở trong miệng, trời đang lạnh như vậy, nhưng lại dùng cây quạt, thì ra đầu hắn quả thật có vấn đề?
Một kẻ khác cũng phụ họa nói: “Hồng huynh nói rất đúng. Cô nương ở hồng lâu, quả thật không giống nơi khác. Chỉ nhìn một cách đơn thuần tài nghệ của họ thôi, thì những mỹ nhân này đều am hiểu nhạc khí không giống nhau, trước không nói đến chuyện sửa cũ thành mới mà còn có những khúc nhạc chưa từng nghe, riêng việc dung nhan chỉ lộ ra phía sau khăn che mặt thôi đã làm cho người ta vô hạn tò mò. Lâu chủ của Hồng lâu quả thật là khôn khéo, lấy chiêu thức thật thật giả giả để khơi dậy hứng thú khách nhân, quả nhiên là nhất tuyệt.”
Thủy Dạng Hề nghe xong, cười cười, người này còn có chút thông minh.
Lại nghe tiếp một người nói: “Tài nghệ tốt thì có tốt, nhưng lại không thường biểu diễn rõ ràng là trêu người mà. Mà đã diễn thì toàn những thứ chưa nghe thấy bao giờ, mà mấy tiết mục diễn, so với những thứ biểu diễn khác làm người ta thấy đổi mới và thân thiết hơn vài phần, nếu nói đó không phải là biểu diễn, thì trên đài những người đó đang làm cái gì?
“Làm cho người thống khổ nhất là những thứ diễn rồi, thì chỉ diễn một lần không bao giờ diễn lại lần nữa, nếu ngươi muốn xem lại, còn phải đợi cho hết một vòng tuần hoàn của nó, mà một vòng tuần hoàn ít nhất cũng mấy ngày, thật thật là làm cho người ta vừa bất đắc dĩ lại vô lực a.”
Thủy Dạng Hề thầm nghĩ, đó là đương nhiên, cái này gọi là mồi nhử, biết không. Hiện tại chỉ có kịch bản sân khấu là phim truyền hình dài tập, thời này lại không có ti vi, muốn xem thì phải đến chỗ diễn.
Thủy Dạng Hề nghe thông tin này, cũng Hồng Lâu tựa hồ kinh doanh rất tốt, khi mới bắt đầu còn lo lắng có thể địa thế không được tốt, hơn nữa còn phải đem ngôi nhà mở rộng ra để bày ra một sự vật mới, tuy rằng đã dựa theo phong tục tập quán thời này mà sửa lại một ít, nhưng vẫn là lo lắng có thể vượt qua được cách nhìn của cổ nhân hay không, bây giờ xem ra, hưởng ứng coi như không tệ.
Thủy Dạng Hề bất giác nhếch lên khóe miệng. Đây là bước đầu tiên nàng thành công.
Ở tửu lâu này thanh âm gì cũng đều có, hoàn hảo Thủy Dạng Hề cùng mấy người kia coi như ngồi gần nhất, bởi vậy có thể nghe rất rõ ràng, đang lúc nàng chuẩn bị tiếp tục nghe, thì liền có người kêu lớn: “Mộc tiên sinh đến đây.”
Nhất thời, trong gian lầu lặng ngắt như tờ, chỉ thấy một tiểu đồng dìu một Lão Giả tóc bạc đi lên lầu, cầm trong tay một vật giống như nhạc khí. Mà lão giả kia mặc dù già, nhưng khuôn mặt lại có vẻ tinh anh sáng ngời, một đôi mắt lắng đọng như đã trải qua nhiều lần tang thương. Thủy Dạng Hề bỗng dưng không tự chủ liền đối với hắn thêm vài phần tôn kính.
Đang lúc lẳng lặng nhìn hắn thì lại nghe có người nói chuyện: “Mộc tiên sinh hôm nay nên vì nhiều người mà kể một câu chuyện xưa mới mẻ đi? Nghe nói Hồng Lâu đã đến mời Mộc tiên sinh sang đó kể truyện xưa, Mộc tiên sinh nên đem truyền kỳ ở hồng lâu kể một hai chuyện cho chúng ta nghe một chút đi.”
Thủy Dạng Hề lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai là thuyết thư tiên sinh (người chuyên kể truyện). Nhưng mà, thường thường, thuyết thư tiên sinh cũng không cần phải gây thêm chuyện đi.
Lúc này Mộc tiên sinh đã ngồi vào chỗ của mình, sau đó đem nhạc khí để bên cạnh, tất cả chuẩn bị tốt rồi mới ngẩng đầu đối vời người nọ cười nói: “Ha ha... Lão hủ hôm nay tính vì các vị kể truyện giang hồ hiện tại, mà ở Hồng Lâu theo như lời nói của lâu chủ thì những chuyện xưa mới mẽ kia, tuy rằng kì dị khó lường, nhưng chung quy vẫn không phải là chuyện thật.” Nói xong, liền kéo nhạc khí.
Thủy Dạng Hề bĩu môi, ai nói rằng nàng cung cấp không phải chuyện thật, chuyện xưa của Trung Hoa năm ngàn năm đế vương, đương nhiên là đủ kỳ dị khó lường.
Lại nghe lão giả kia nói tiếp: “Chuyện kể rằng ba năm trước đây, trên giang hồ xuất hiện một tổ chức tình báo sát thủ thần bí nhất - Manh Giả, không biết vì sao, trong một đêm kia liền mai danh ẩn tích. Lại thấy Giang Nam bên này, có một tổ chức lặng yên không một tiếng động, trong một đêm đột ngột như từ mặt đất mọc lên. Từ nay về sau, lợi dụng tốc độ như lốc xoáy, nhanh chóng hướng kinh đô lan tràn.” Lão giả dừng lại, lại kéo nhạc khí trong tay một cái, thanh âm thâm thúy xa xưa, khiến cho việc kể chuyện càng thêm thần bí, “Đông nam Mặc gia, đông bắc Thái gia, đều từng hướng tới nó khiêu khích, thì chỉ trong một đêm liền hóa thành hư ảo, thủ đoạn này, có thể sánh với ba chữ tam tuyệt: độc, chuẩn, mau. Người trong giang hồ không ai không úy kỵ. Quả thật làm cho lòng dân hết sức hoảng sợ, tổ chức này cũng lại trong một ngày biến mất như kỳ tích. Mỗi người đều lấy làm kỳ quái hết sức, nhưng ở một tháng trước, lại trong một đêm, bất ngờ tái hiện. Vẫn mạnh mẽ vang dội như vậy, xông thẳng đến kinh đô.” Lại là một trận thanh â