Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.

m nhạc khí.
Thủy Dạng Hề nghe thế lại nghĩ, rốt cuộc đó là một tổ chức như thế nào, lại có trưởng thành với tốc độ nhanh như vậy, người cầm đầu phía sau tâm kế tuyệt đối không tầm thường, sợ là đã sớm thận trọng, đem tất cả mọi chuyện đều tính toán ở bên trong, mới có tốc độ và tư thế như măng mọc sau mưa.
Thủy Dạng Hề đang nghĩ tới đây, thì nghe một thanh âm mãnh liệt vô cùng quát lên: “Đều tránh ra, đều tránh ra, mở đường cho ta, thiếu gia nhà của ta muốn ăn cơm. Tử lão đầu nhi, không có nghe thấy sao, còn nói, nói cái rắm, để ta một quyền đánh văng ngươi, Tránh ra.”
Mọi người đều né tránh, ai chạy trốn thì chạy trốn, bỗng nhiên lại xuất hiện mấy người phá hổng bầu không khí hài hoà.
Thủy Dạng Hề không xem kỹ, vừa nhìn thấy thật đúng là dọa nhảy dựng. Chỉ thấy một tên mập thật sự có thể so với heo nghênh ngang tiêu sái đi lên lầu, phía sau hắn còn đi theo năm sáu tên đả thủ, có thể là bảo tiêu của hắn. Phía trước có một tên vừa mới đối với mấy người khách nhân hét to, bộ dạng thực quá xấu xí, đúng là cực phẩm trong xấu xí mà, lúc này hắn mang vẻ mặt cười nịnh đối nói với tên mập: “Thiếu gia Mạn Tính, ta đã vì ngươi mà đuổi người đi.”
Tên mập kia chỉ ừ mũi một tiếng, liền đẩy ra hắn ra rồi đi lên lầu.
Thủy Dạng Hề lúc này mới phát hiện người ở trên lầu, đã chạy đi không còn mấy người. Bất quá, điều này cũng là không ở trong phạm vi quan tâm của nàng, nàng quay đầu, không hề đem đám người vô cùng xấu kia để vào mắt, miễn làm ảnh hưởng đến tâm trạng thèm ăn của nàng.
“Uy, ngươi, đứng lên, thiếu gia nhà của ta muốn ngồi chỗ này.” Thanh âm khó nghe cực kỳ, Thủy Dạng Hề đối với những vật xinh đẹp thì yêu thích không buông tay, nhưng mà đối với những vật xấu xí thì khá chán ghét, có thể nói là chán ghét đến cực điểm, ngay cả nhìn liếc mắt một cái nàng cũng cảm thấy bẩn mắt của nàng.
Nàng nhíu mày, liếc mắt nhìn hắn, trong mắt đề phòng nhìn một cái liền nhìn ra được: “Cút, đừng xuất hiện ở trong phạm vi tầm mắt của ta.” Quả thật hắn đã đem nàng bức nóng nảy, mới nói ra một câu lời nặng như vậy.
Tên tuỳ tùng kia hoảng sợ, nữ tử này sao có thể nghiêm nghị như thế. Hắn quay đầu hơi hơi nhìn về phía thiếu gia mập.
Tên mập kia đi tới, thấy bộ dáng của Thủy Dạng Hề, thì bị ngây người đi: “Tốt... Tốt... Tiểu nương tử rất xinh đẹp, không bằng theo ta trở về đi, làm vợ bé của ta, từ nay về sau ăn được uống tốt.” Nếu hắn thông minh một tí, thì có thể nhìn ra được y phục Thủy Dạng Hề mặc trên người rất quý giá người bình thường có khả năng mua được sao, đồng thời cũng miễn cho hắn sau đó phải chịu khổ.
Thủy Dạng Hề nghe thấy lời này, đảo mắt nhìn hắn một cái, thật sự là có bản lãnh làm cho nàng muốn ói, khuôn mặt kia quả thực mập đầy mỡ, nàng nghĩ có thể lấy ra từng giọt từng giọt mỡ mà bộ dáng của hắn vẫn giữ nguyên, âm thanh lạnh lùng nói: “Ta lặp lại lần nữa, cút.”
Tên mập kia vừa nghe, làm sao đồng ý, đưa tay ra liền hướng Thủy Dạng Hề chộp tới. Mấy khách nhân còn lại thấy thế, kinh hô lên: “Cẩn thận.”
Chỉ thấy Thủy Dạng Hề theo tiềm thức thân hình chợt lóe, liền thoải mái tránh được một trảo kia, đồng thời, lấy thế sét đánh không kịp bưng tay cầm chiếc đũa trong tay vung lên, chiếc đũa kia liền giống như mũi tên, xuyên qua tay của tên mập kia, cấm sâu vào cây cột, lập tức, đó là một tiếng hét như giết heo tru lên.
Mọi người đều hoảng sợ, Thủy Dạng Hề chính mình cũng mất nửa ngày mới hoàn hồn, vừa rồi cái kial nàng bắn sao?
Mới trong chốc lát, đã bị đả thủ của hắn vây chật như nêm cối. Thủy Dạng Hề đôi mắt người nhìn lên, nói: “Các ngươi muốn thử mùi vị của chiếc đũa sao?” Khí thế, quả nhiên làm cho người ta sợ hãi, đồng thời lại làm cho những người đó không tự chủ được mà tản ra.
Thủy Dạng Hề chỉ đem ngân lượng để trên bàn, vội vàng rời khỏi, nàng thật không biết nếu tiếp tục đứng đó sẽ xảy ra chuyện gì, thật ra vừa rồi nàng chỉ do ngẫu nhiên mà đánh ra như thế. Lúc này nàng cao thấp đánh giá chính mình một chút, xem ra...phải đi vào một tiệm may quần áo thôi...






Thủy Dạng Hề vào tiệm quần áo chọn bộ nam trang cỡ nhỏ, thong thả bước vào tiệm.
Ước chừng một canh giờ, liền thấy một người thiếu niên diện mục thanh tú từ bên trong đi ra. Chỉ thấy thiếu niên kia hai hàng lông mày như kiếm, tóc mây thẳng đứng, hơi hơi lộ ra một cổ tử anh khí, che giấu đi những cử chỉ mèm yếu của nữ nhân; ánh mắt híp lại, tinh tế nhợt nhạt, nhưng lại như hoa đào làm y lòng người; quần áo màu lam lại càng tôn lên phong độ chỉ có ở hắn. Trừ bỏ tiếng nói thanh thúy kia, thì thật đúng là một mỹ nam tử không hơn không kém.
Thủy Dạng Hề cúi đầu xem kỹ một phen, xác định không có i lầm nào nữa, mới ung dung bước chân rời đi. Trên mặt lộ ý cười nhè nhẹ, như ánh nắng hiện ra giữa mùa đông, làm kẻ khác như cảm thấy đui mù.
Nàng ở trên đường lắc lư tiêu sái, không phải là không có nơi để đến, mà chính là, thực sự không dám xông loạn làm bậy, chỉ sợ lại bị lạc đường. Cho nên, cũng chỉ có thể lựa chọn thật cẩn thận để phân biệt phư


XtGem Forum catalog