Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.
muốn người làm tiếp ứng, để ngừa vạn nhất.”
Nam tử thấy Thủy Dạng Hề nói sảng khoái, cũng thuần nhất nhận lời, trước kia tồn tại ý muốn giết nàng, cũng đã vơi đi phân nửa. Nếu hắn đều phải đi Thịnh Hạ quốc, còn sợ tìm không ra cơ hội sao... Một mạt cười quỷ dị đi quá khóe môi.
Thủy Dạng Hề thấy vậy, cũng không động thanh sắc, trong lòng hiển nhiên biết cùng hắn hợp tác, không khác hẳn với việc lột da hổ, bất quá, chẳng biết hươu chết về tay ai, còn chưa biết đâu.
Hai người lên kế hoạch tỉ mỉ một phen, thẳng đến lúc chạng vạng, mới thật cẩn thận rời đi...
Thủy Dạng Hề vừa về đến phủ, liền nhìn thấy Trần tổng quản như con thỏ nhanh chóng lẻn đến trước mặt nàng, lời nói thốt ra như trút được gánh nặng: “Hoàng phi, ngài cuối cùng cũng đã trở lại. Ngài nếu mà không trở lại, phỏng chừng tam điện hạ sẽ đem toàn bộ vương phủ huỷ đi... Phái ra ra rất nhiều người đi tìm cũng chưa tìm ra tin tức của người, nhưng mà tam điện hạ gấp đến độ...”
“Điện hạ hiện tại ở đâu?” Thủy Dạng Hề đánh gãy lời nói của Trần Khải, nếu còn để cho hắn lải nhải nữa, có thể nói đến người nghe lỗ tai phải dài ra.
“Ách, đang ở Tử Thần lâu. Tam Hoàng phi là muốn đi qua đó sao?” Trần Khải ngân ngẩn một chút, hỏi.
“Ân, ta bây giờ đi qua đó, các ngươi không cần theo, nên làm gì thì cứ làm đi. Ta cũng không phải đứa bé ba tuổi, sẽ lạc không đường.” Nàng nói xong, liền lập tức ly khai.
Chỉ để lại Trần Khải ở tại chỗ nhìn bóng dáng Thủy Dạng Hề mà ngẩn người, xem tình hình, Tam Hoàng phi cũng không đem thái độ đối đãi của điện hạ mà để bụng. Lúc này, chắc sắp có được trò hay để nhìn...
“Ta không phải nói chỉ đi ra ngoài một chút sao, lại không bị gì, sao lại khẩn trương như vậy? Còn bắt bọn họ toàn quỳ ở chỗ này?” Thủy Dạng Hề đẩy hắn ra nói, “Để cho bọn họ đều đứng lên đi, chuyện này vốn không quan hệ với bọn họ.”
Nam Cung Ngự Cảnh một tay vẫn ôm Thủy Dạng Hề, một tay phất phất, mấy người kia liền đứng dậy hành lễ rồi lui đi ra ngoài.
“Ta đáp ứng không can thiệp hành động tự do của nàng, nhưng, nàng cũng phải vì an nguy của chính mình mà suy nghĩ. Lần sau đi ra ngoài nhất định phải mang theo Hoa Nhiên, như vậy ta cũng có thể yên tâm. Nghe thấy không?” Nam Cung Ngự Cảnh tựa hồ trong lòng còn sợ hãi nên nói.
Thủy Dạng Hề gật gật đầu, ừ một tiếng, thình lình nhu thuận cũng làm Nam Cung Ngự Cảnh sửng sốt một chút, lập tức nhoẻn miệng cười, đem Thủy Dạng Hề ôm càng chặt.
Thủy Dạng Hề lại cảm thấy trong lòng có chút chua chát, trong lòng nàng không đành hay chính là một cảm giác đơn giản của nỗi buồn ly biệt? Cứ không ngừng phát ra, càng để ý càng loạn. Nên nàng chỉ lẳng lặng nhắm mắt lại, vứt sạch suy nghĩ trong lòng đi.
Qua hôm sau, Thủy Dạng Hề dẫn theo Vu Nhi, đến bên hồ sen đã héo tàn, đi dạo vô mục đích. Tất nhiên, phía sau còn có Hoa Nhiên đi theo, lần trước nàng đã học được bài học, lần này nói cái gì nàng cũng phải theo sát.
Bất tri bất giác, đã lên trên đình, Thủy Dạng Hề nhìn hồ sen héo tàn, tuy rằng nó suy tàn theo quy luật tự nhiên, nhưng mà rễ cây lại có sức sống rất mạnh mẽ, chỉ cần mùa xuân đến, bọn chúng sẽ rất nhanh tăng trưởng, nhất định sang mùa hè năm sau sẽ tươi tốt phi thường.
Phải nha, hết thảy đều có thể làm lại từ đầu mà.
Khóe mắt nàng nhiễm một chút đùa cợt, nói: “Vu Nhi, đã nhiều ngày rồi nhưng ngươi vẫn thường xuyên hướng hoàng hậu trong cung mà chạy sang đó.” Chỉ là một câu nói vô cùng đơn giản, nghe không thấy tình cảm gì, giống lơ đễnh mà tường thuật lại một câu chuyện vậy.
Nhưng lọt vào trong tai Vu Nhi, đã đủ làm cho nàng nghe thấy sắc biến. Nhất là nghe được ngữ khí của Thủy Dạng Hề, càng vững vàng bình tĩnh, càng thì càng làm cho người ta hoảng sợ. Nàng cắn cắn môi, nói: “Không... Tiểu thư, không có tiểu thư phân phó, ta, ta sao lại đi vào trong cung của hoàng hậu đâu.”
“Hồ sen này xây tu rất tốt, các ngươi có biết không?” Thủy Dạng Hề giống nhau không có nghe thấy lời nói của Vu Nhi vậy, đột ngột hỏi.
Hoa Nhiên đã phát hiện có chút không bình thường, bất quá, nàng ta làm chuyện gì cũng không liên quan đến mình. Đó là việc của chủ tớ người ta, liên quan gì đến nàng, nàng chỉ phụ trách an toàn của Thủy Dạng Hề thôi.
Nhưng Vu Nhi vừa nghe nói vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Nếu như tiểu thư cứ nắm mãi vấn đề đó không buông, nàng quả thật không biết phải làm sao bây giờ, tiểu thư như thế nào mà phát hiện, trước kia không phải đều bình an vô sự sao?
Trầm tĩnh lại Vu Nhi thao thao bất tuyệt trả lời câu hỏi của Thủy Dạng Hề: “Dạ phải, tiểu thư nói đúng. Hồ sen này không chỉ có hoa sen xinh đẹp, mà ngay cả nước cũng là dòng nước tốt nhất, bất cứ lúc nào cũng không bị đục ngầu. Còn có bên cạnh ao cũng làm những lan can bảo vệ, làm cho người ta có thể yên tâm ngắm sen mà không lo lắng rơi vào trong hồ, chỗ này là tam hoàng tử tự mình thiết kế đó.” Vu Nhi cảm thấy có chút kiêu ngạo nói.
Thủy Dạng Hề nhìn nàng biểu tình phong phú, lắc đầu cười cười, thật đúng là nha đầu thuần lương (đơn giản,