Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4190 lượt.
đưa A La đi trốn? Lẽ nào Ly vương làm chuyện đó, thân làm hoàng đế lại đi cướp vợ đại thần? Lẽ nào không suy nghĩ trước sau, bản thân vừa đăng cơ không lâu, vương vị chưa ổn, cha con An Thanh vương có thể sẽ phản lại? Cố Thiên Tường lòng đầy trăn trở.
Đội quân từ từ tiến vào rừng, phía trước là một sườn núi thoai thoải, chỉ thấy con chim ưng vỗ cánh bay về đỉnh núi đối diện, liệng trong không trung một lúc rồi vòng lại. Người thuần dưỡng nó giơ tay, con chim đậu trúng bàn tay đeo găng da của người đó. Cố Thiên Tường vẫy tay, đội quân xuống dốc, bắt đầu tìm kiếm ngọn núi đối diện. Cố Thiên Tường ngồi trên lưng ngựa, mắt đảo quanh đã phát hiện ra hẻm núi. Nghĩ một lát, hạ lệnh cho binh sĩ lập trại dưới chân núi, sau đó chàng mang hai thân binh đi vào hẻm núi.
Lúc này mặt trời đã lên, trong rừng vang tiếng chim hót và dậy mùi hương hoa dại. Cố Thiên Tường sau khi thận trọng đi vào hẻm núi mắt sáng lên, một thung lũng tuyệt đẹp hiện ra trước mặt. Trời xanh mây trắng soi bóng xuống mặt hồ, ven bờ cỏ xanh như tơ, trong gió thoảng đến tiếng cười trong như tiếng chuông bạc. Cố Thiên Tường thở dài, họ đúng là đang ở đây. Chàng thúc ngựa đi về phía rừng cây nơi có tiếng cười vọng ra.
Khi chàng xuất hiện trước mặt bốn người, Lưu Giác và A La đang trêu chọc Lưu Anh. Tối qua họ đã thật sự gọi Lưu Anh và Tiểu Ngọc vào với nhau, nói bao lời tốt đẹp, hai người đó cuối cùng bái thiên địa, nhưng vẫn không chịu động phòng. Tiểu Ngọc sống chết bám chặt A La, Lưu Anh lẻn vào phòng, đóng chặt cửa không chịu mở. Hôm nay mới sáng sớm A La đã kéo Lưu Giác đi xem Lưu Anh thế nào.
Bốn người đang nói cười rôm rả, đột nhiên nghe thấy tiếng chân ngựa, A La bất giác run người, Lưu Giác vội nắm tay nàng.
Nhìn thấy ba binh sĩ đi đến, người đi đầu, trông rất quen. Lưu Giác nhíu mày, miệng cười cười bảo Lưu Anh: “Làm thêm mấy món, đó là Thiên Tường tướng quân”.
Cố Thiên Tường điềm nhiên xuống ngựa, nhìn ngôi nhà gỗ nhỏ, nhìn chiếc bàn đặt ngoài trời, hình như họ sắp ăn sáng, liền không khách khí đi đến ngồi xuống ghế, hai thân binh đứng yên sau chàng.
Tiểu Ngọc chạy xuống bếp làm thêm món ăn, lấy thêm bát, xong xuôi, liếc nhìn Lưu Anh, hai người e dè đứng sau lưng A La và Lưu Giác. Lưu Giác nói: “Lưu Anh, ngươi gọi hai vị huynh đệ này xuống bếp ăn sáng, nhân tiện mang lên ít rượu, ta và Cố tướng quân cùng uống vài chén”.
A La nhìn Lưu Giác, lại nhìn Cố Thiên Tường có vẻ không hài lòng thấy chàng đến đây. Nhanh thế sao? Chỉ có mười ngày. Nàng thầm thở dài, kéo Tiểu Ngọc trở về phòng.
“Nếu trên người tam tiểu thư không có dị hương, có lẽ huynh sẽ giết đệ thật!”. Cố Thiên Tường nói thẳng.
Lưu Giác cười ha hả, “Đệ đúng là hiểu ta, bây giờ làm thế nào?”.
“Huynh phạm tội tày trời, lại còn hỏi làm thế nào? Đương nhiên đệ phụng vương lệnh trói hai người giải về, ha ha!”. Cố Thiên Tường trợn mắt nhìn Lưu Giác.
“Nếu ta không chịu?”. Lưu Giác vẫn vẻ ngang tàng, thấy Cố Thiên Tường sửng sốt nhìn mình, ánh mắt đầy mâu thuẫn, lại cúi đầu uống tiếp.
“Đệ chắc chắn không đánh nổi ta, chúng ta đánh chiêu qua loa để dễ quay về bẩm báo!”. Lưu Giác cười nói.
“Trước khi đệ đến đây, cha huynh đã dạy đệ câu cá, lão gia nói là huynh đã lang thang đủ rồi, nên quay về thôi”. Cố Thiên Tường trầm ngâm, kể chi tiết câu chuyện chàng chứng kiến ở phủ An Thanh vương.
“Như vậy là... bất trung! Xin lỗi, lại cộng thêm tội bất hiếu, chà chà, ông già sẽ nhảy dựng lên cho mà xem! Đệ bảo quân sĩ làm hai chiếc kiệu, A La và Tiểu Ngọc không quen cưỡi ngựa đường trường cũng không tiện lộ mặt. À, bảo quân sĩ mang giúp huynh những thứ săn bắn này về. Còn nữa, những đồ chơi A La làm cho huynh không được bỏ sót thứ gì”. Lưu Giác giống như ông chủ sắp dọn nhà, sai bảo mọi người.
Cố Thiên Tường bất lực: “Huynh tưởng đệ đến đây để đi săn hay sao? Vương thượng lệnh cho đệ trói hai người giải về! Đừng quên huynh bây giờ là tội phạm!”.
Lưu Giác cười khì khì: “Giả bộ vậy thôi, đến Phong thành rồi tính!”. Chàng đứng dậy, “Đi, ta dẫn đệ thăm cơ ngơi của ta!”.
Cố Thiên Tường trợn mắt lườm chàng, hai người đứng lên, tung người đi về phía dãy núi. Ánh mặt trời chiếu trên người họ, từ trên cao nhìn xuống, núi xanh trập trùng nhấp nhô, hút tầm mắt. Lưu Giác thở dài: “Phong cảnh tuyệt quá, chẳng trách A La không muốn rời!”.
Cố Thiên Tường lạnh mặt: “E là sau này huynh không nhìn thấy mặt trời bao lâu nữa, tử tù mà còn lưu luyến phong cảnh!”.
Lưu Giác không nhìn Cố Thiên Tường, mắt hướng vào khu rừng mênh mông bên dưới, “A La nói cần quý trọng từng ngày trong cuộc đời, ta thấy đúng như thế, mười ngày qua thật là phiêu lãng”. Vẫn như ngày trước, một mình chàng nói, Cố Thiên Tường yên lặng nghe, “Tự cổ xưa, mồi thơm ai không cắn câu? Bất luận kết quả thế nào ta cũng không hối hận những việc đã làm. Chuyện này cũng không thể trách vương thượng, lúc đầu chính ta đã đưa A La đến cầu xin vương thượng nạp nàng ấy làm phi. A La mới có thể tắm suối băng giải độc. Là ta không phải, bất