Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4192 lượt.

luận vương thượng làm gì ta cũng không trách”.
“Chỉ được có mười ngày không thấy quá ngắn ngủi sao?”.
“Sau này đệ cũng đừng làm tướng quân nữa, đi bán Ly nhân túy đi, nghe nói đệ đã đưa cô nương Doanh Tú, người đã cất ra thứ Ly nhân túy mê ly đó trở về Phong thành?”. Lưu Giác bắt đầu trêu chọc Cố Thiên Tường.
Sắc mặt Cố Thiên Tường không đổi, “Cũng đang có ý định như thế!”. Chàng đột nhiên lo lắng: “Huynh nói xem, vương thượng có định giết hai người thật không?”.
“Ta không sợ, đệ lo gì?”. Lưu Giác mỉm cười.
Cố Thiên Tường quay đầu nhìn chàng: “Huynh và cha huynh như nhau, hổ phụ sinh hổ tử! Đừng vòng vo nữa, đoán ra được gì, sao có vẻ chắc chắn như thế?”.
“Ta chỉ đoán được là bây giờ vương thượng sẽ không giết ta ngay, nếu không phủ An Thanh vương chẳng phải tuyệt hậu hay sao? Ông già ta giỏi che giấu yếu điểm lắm, chịu để cho đệ đến tìm chúng ta, tính mệnh chúng ta tất không lo. Nếu không, ông ấy đã sớm bảo ta chạy trốn rồi, đâu còn chờ đệ đến. Cho dù trên người A La có dị hương, ra khỏi Ninh quốc lẽ nào đệ cũng đi theo?”.
Cố Thiên Tường trầm mặc hồi lâu: “Là bởi vì sứ thần bốn nước đều rắp tâm thăm dò?” “Không chỉ có thế, chẳng lẽ đệ không để ý chuyện vương thượng ban công chúa Khởi quốc cho Thanh vương sao? Ngoại xâm, nội loạn, lúc này vương thượng đâu còn tâm tư nghĩ đến những việc khác. À, ta thấy mệnh ta là mệnh lấy công chuộc tội!”.
“Vậy, tam tiểu thư...”.
Mặt Lưu Giác thoáng buồn: “Hai lựa chọn, con đường chỉ có một! Lẽ nào ta thực sự phải giao chiến với đệ và năm trăm binh sĩ, sức cùng lực kiệt mà chết? Ta đoán nếu hai canh giờ chưa thấy đệ ra khỏi thung lũng, năm trăm binh sĩ của đệ sẽ đi vào đây? A La sẽ hiểu, chỉ cần sống, sẽ còn hy vọng”.
Ánh mắt Cố Thiên Tường lộ vẻ đồng tình. Cho dù chàng cứu Lưu Giác, sẽ có người khác đưa binh mã đến bắt họ, hiện nay bốn nước đều có dã tâm, Thanh vương Lưu Giám dường như đã có hành động, hai người dù chạy đến đâu cũng không thể bình yên. Chỉ có điều sau khi trở về, tội chết mặc dù có thể miễn, nhưng sau này, một người là cung phi, một người là thần tử, giữa họ còn có hoàng đế cũng một lòng thương yêu tam tiểu thư, cho dù muốn tác thành cho hai người cũng không được!
Cố Thiên Tường bất giác than thở: “Kế này của Vương Yến Hồi thật hiểm ác, quả nhiên chết rồi vẫn không để hai người sống yên”. “Cũng không hẳn thế, nếu không có Thất hồn ngọc dẫn hương, sao chúng ta biết Vương Yến Hồi đã câu kết với Hạ quốc từ trước, vương thượng đã chẳng bảo đệ để mắt đến Thanh vương đó sao?”.
Cố Thiên Tường thong thả nói: “Thảo nào ở yến tiệc đệ thấy Thanh vương phấn khởi thế, lại còn tưởng người ta giả bộ vui mừng, không ngờ là do Lưu Giám nhìn thấy Hạ vương, vậy người bí mật tiếp xúc với Hạ vương tất phải là thuộc hạ của Lưu Giám!”.
Lưu Giác cười ha hả: “Ông già ta chẳng phải cũng dậy đệ cách câu cá đó sao! Sứ thần bốn nước chính là mồi nhử, thái tử giống như con cá, không nuốt thì tiếc, nuốt rồi lại bị mắc lưỡi câu. Nếu vương thượng cũng dụng lực đập chết cá như đệ, thì sẽ mất niềm vui đi câu, có lẽ tất cả những cái đó lại là một mồi nhử khác của vương thượng, người ấy cần đủ kiên nhẫn để câu con cá người ấy muốn câu”.
Cố Thiên Tường khẽ cười: “Đệ cứ tưởng huynh suốt ngày bông phèng, hôm nay mới biết thực ra huynh rất tinh tường, không ở trong triều cũng có thể phân tích cục diện trong triều tỉ mỉ như vậy, Thiên Tường khâm phục”.
Lưu Giác chớp mắt, cười đau khổ: “Ta là phạm nhân của đệ, có gì đáng khâm phục!”.
Mắt Cố Thiên Tường thoáng cười: “Nếu huynh không đi gặp tam tiểu thư, thì thật sự không còn thời gian nói những gì cần nói”.
Lưu Giác cười ngất: “Đệ đành ngắm cảnh một mình vậy, nhớ đừng gọi ta quá sớm!”. Chàng vừa vươn tay, thi triển khinh công vọt xuống như một con chim. Cố Thiên Tường nhìn theo rất lâu mới thở dài. Lưu Giác nói đúng, nhưng lòng vua khó dò, nếu tam tiểu thư trở thành hoàng phi, Tử Ly sao có thể chịu được một phi tử lòng vấn vương người khác? Chuyện này ắt gây họa về sau. Chàng lại nghĩ đến tiểu muội Thiên Lâm, ngơ ngẩn nhìn cảnh vật xung quanh, thầm nghĩ, chữ tình rút cục là gì?
Mình đã phải quay về rồi sao, để làm vương phi của Tử Ly? Chỉ là để được sống, vì một hy vọng xa vời?
Mình lại không thể lấy cái chết để ép Tử Ly, bởi vì Lưu Giác sẽ phải chết vì mình, phủ An Thanh vương sẽ bị liên lụy. Trong cơn thịnh nộ liệu Tử Ly có ra lệnh giết sạch những người bên cạnh mình? A La nghĩ đến đau cả đầu.
Quả nhiên sống lâu với những người ở đây sẽ nảy sinh bao phiền phức, lại là những phiền phức không thể vứt bỏ. Nghĩ đến những ngày sắp tới, A La bất giác rùng mình.
Lưu Anh bước vào quỳ trước mặt nàng: “Nếu tiểu thư không muốn quay về, Lưu Anh quyết chết chống lại”.
“Không cần phải chết, trước đây ta đã đọc một câu chuyện nhan đề Phải sống. Khổ mấy, khó mấy cũng phải sống. Sinh mệnh quý hơn tất cả! Cho nên ngươi phải nhớ không được dễ dàng nói đến cái chết. Ta vẫn còn muốn nhìn thấy ngươi và Tiểu Ngọc sống vui vẻ, sinh mấy đứa con. Trình phủ ở Phong thành sau này là nhà của hai người, Nhất Lao


XtGem Forum catalog