Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4191 lượt.
Vĩnh Dật và cô chú Phúc giao cho hai người trông nom. Ta cũng phải có cái nhà của mình bên ngoài cung chứ”.
“Tiểu thư!”. Tiểu Ngọc nghẹn ngào.
“Nhớ hỏi thăm tình hình mẹ ta và vú Trương”.
“Vâng!”.
Lưu Giác nhẹ nhàng bước vào, nhìn vẻ đau buồn trên mặt ba người, chàng mỉm cười đến gần A La: “Ai đã khuyên ta phải sống vui vẻ từng ngày? Hả?”.
Lưu Anh kéo Tiểu Ngọc đi ra, để cho hai người bên nhau.
“Chúng ta không còn cách nào khác đúng không? Chúng ta phải trở về Phong thành rồi đúng không? Sau đó thiếp sẽ vào cung, Tử Ly nể mặt cha chàng, nể mặt chàng có công phò tá giành vương vị sẽ không giết chàng! Chỉ có thể như thế hay sao?”. A La không sao cười được.
Lưu Giác sững sờ, tại sao A La lại đoán được tất cả? Lòng đau, nhưng miệng vẫn cười: “Tử Ly bảo Thiên Tường đến đây, nghĩa là không muốn làm to chuyện, cũng có ý khuyên chúng ta quay về, chưa biết chừng sự thể không đến nỗi xấu như nàng nghĩ?”.
A La nhìn chàng: “Chàng không cần an ủi thiếp, Cố Thiên Tường không chỉ mang hai thân binh, Tử Ly có thể tìm đúng chỗ này tất đã có cách, chúng ta không thể không quay về”.
“Nàng đoán đúng”, Lưu Giác cố giữ nét mặt tươi tỉnh, “Tử Ly muốn ta quay về giúp huynh ấy, bây giờ huynh ấy nắm cả triều đình trong cơn thù trong giặc ngoài, chắc sẽ không giết ta. Nhưng nàng là vấn đề nan giải giữa ta và Tử Ly, ta có thể đưa nàng đi một lần, cũng có thể có lần thứ hai, chuyện nàng vào tắm trong suối băng hoàng lăng sẽ dần dần truyền ra ngoài. Tử Ly không thể không nạp nàng làm phi. Nói thật, ta không biết khi Tử Ly ngồi vững trên ngôi sẽ xử trí chuyện này thế nào. Ta muốn có nàng thì phải mạo hiểm. Tội cướp cung phi không phải là chuyện Tử Ly có truy cứu hay không, Tử Ly có thể nhẫn nhịn, nhưng quần thần không thể, sự việc can hệ tới uy quyền của hoàng đế Ninh quốc, đến thể diện của hoàng gia”.
A La đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, lẩm bẩm: “Nếu thiếp không quen biết chàng có phải tốt biết bao, không quen Tử Ly thì tốt biết bao!”.
Lưu Giác sầm mặt: “Sao lại nói thế?”.
“Không phải ư? Nếu thiếp không quen hai người, hai người vẫn là quan hệ quân thần tốt đẹp, nay vì thiếp hai người tranh đi cướp lại, thiếp trở thành mối họa. Mọi mối họa đều không có kết cục tốt đẹp”. A La buồn bã nói.
Lưu Giác giang hai tay ôm nàng vào lòng: “Không được nghĩ như thế! Nàng biết không, ta đã may mắn biết mấy khi quen biết nàng, may mắn biết mấy người nàng thích là ta chứ không phải Tử Ly. Nếu ở vào cảnh ngộ của Tử Ly ta sẽ phát điên! Có lúc ta đã nghĩ, Tử Ly quả thực quá khó khăn”.
“Thiếp không ghét Tử Ly, thiếp rất thương huynh ấy, làm vua một nước thật không dễ dàng, nhưng điều đó với chuyện lấy huynh ấy, sống trong vương cung là hai chuyện khác nhau”. A La bất lực chán ngán. Nàng thầm nghĩ, giá được như những cô gái vượt thời không từng đọc trong truyện, được nắm đại quyền, muốn sống thế nào tùy thích. Quyền lực thật tốt biết mấy, chẳng thế mà vì quyền lực đó Tử Ly bất chấp tất cả, bản thân mình trước đây cũng chỉ mong sao tìm được thế giới đào nguyên, tránh mọi phiền não, suy nghĩ đó thực là ấu trĩ.
“E rằng không thể ngoan ngoãn làm hoàng phi trong cung. Nếu quay về, phải vào cung, chàng cứ coi như... coi như thiếp đã chết. Một tấc tương tư một tấc sầu, coi như thiếp đã chết, mọi người càng dễ sống”. A La bình tĩnh nhìn Lưu Giác.
“A La, giữ được núi tất còn củi đun. Nhất định sẽ có cách”.
“Cách ư? Cướp cung phi, tru di chín họ. Ồ, chàng và người ấy cùng họ tộc, không tru được chín họ! Thiếp không muốn thấy chàng lại đột nhập vào cung đưa thiếp đi trốn. Để người ấy giết chàng, thà để hai người đều sống yên ổn”.
A La quay người đi, “Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, mười ngày qua... vậy là đủ!”.
Nàng thở dài, “Thiếp vào cung, sẽ không được gặp chàng nữa, hãy tin thiếp, thiếp sẽ sống tốt, thiếp sẽ không tìm đến cái chết nữa, chàng, chàng không cần phải...”.
Lưu Giác thất kinh, ôm choàng nàng từ phía sau: “A La, đừng nói nữa. Nàng đã nói sống chết cùng ta, bây giờ ta đã lựa chọn phải sống, đợi đến ngày... đến ngày... đừng cắt đứt hy vọng sống của ta, đừng nói rằng sẽ không gặp lại ta. Nếu thế, bây giờ ta sẽ bắt giam Thiên Tường, sống với nàng được ngày nào hay ngày đó... Tử Ly bây giờ cần dùng ta, sẽ không quá tuyệt tình với ta, chúng ta vẫn còn cơ hội”.
A La quay phắt lại lao vào lòng chàng, nghẹn ngào: “Tại sao lại thế? Tại sao, sao chàng ngốc vậy, không chịu từ bỏ, một mực muốn có thiếp... thiếp không muốn nhìn thấy chàng chết... Nếu gặp chàng mà hại chết chàng, thiếp tuyệt nhiên không gặp... thiếp...”.
Đôi môi ấm nóng của Lưu Giác đã ngăn lời nói và tiếng khóc của nàng. Chàng ôm nàng, vỗ về, dần dần khiến nàng bình tĩnh, chàng sao không buồn, không bất lực, chàng lại tiếp: “A La, chúng ta đều hiểu, chạy trốn không phải là cách hay. Năm nước phân tranh, tâm tư của tân vương rất rõ ràng. Nếu Tử Ly không tìm thấy chúng ta, ta có thể cùng nàng sống cả đời ở đây, nhưng Tử Ly đã tìm thấy, chúng ta không thể trốn tránh được nữa”.
Đôi mắt A La bị nước mắt xối rửa trong veo, đầy lưu