Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4188 lượt.
luyến, nàng nhẹ nhàng vuốt ve mặt chàng, dịu giọng: “Tử Ly từng hỏi thiếp, tại sao quen huynh ấy trước, mà thiếp lại thích chàng. Thiếp cũng từng tự hỏi chính mình, Tử Ly yêu thiếp không ít hơn chàng, tại sao tim thiếp không dành chỗ cho huynh ấy. Thiếp không có câu trả lời chính xác, thiếp chỉ biết rằng, trong ba năm đó thiếp rất ít nghĩ đến Tử Ly, nhưng lại thường xuyên nghĩ đến chàng. Nếu hai người gặp hiểm nguy, có lẽ thiếp sẽ cứu Tử Ly trước, nhưng thiếp sẽ sống chết cùng chàng. Cho nên thiếp muốn chàng hứa với thiếp, tuyệt đối không dấn thân vào nguy hiểm, bỏ thiếp một mình trên đời. Thiếp cũng làm như thế!”.
“A La!”. Chàng kêu lên.
“Được rồi, hãy cột tóc kiểu nam nhân cho thiếp, thiếp sẽ cùng chàng cưỡi ngựa trở về Phong thành!”. A La nở nụ cười mê đắm.
Bốn người thong thả ra khỏi ngôi nhà gỗ. A La vận nam phục, trông tuấn tú tao nhã, toàn thân như tỏa sáng. Cố Thiên Tường kinh ngạc thầm kêu, nếu nàng ta là nam nhi, Phong thành sẽ có lục đại công tử! Nàng vòng tay chào chàng ta: “Thiên Tường huynh chớ ngỏ lời... Trình Tinh đã nhận lễ của người khác rồi!”.
Lưu Giác cười, kéo tay nàng: “Nghịch ngợm”.
Hai người dắt tay nhau ra khỏi thung lũng. Cố Thiên Tường nhìn họ quyến luyến bên nhau, bỗng do dự, có nên thả cho họ đi? Lưu Giác cười ngoái đầu: “Thiên Tường, lúc về nhớ mời ta uống Ly nhân túy!”.
Cố Thiên Tường “hừ” một tiếng, hai người này không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ sau khi trở về ư? Bỗng chàng có ý nghĩ kỳ quặc, giá chàng không tìm thấy họ, nghĩ đến sau khi trở về A La sẽ phải vào cung, họ vĩnh viễn chia lìa, chàng bất giác thương cho hai người.
Đoàn quân bắt đầu khởi hành, khi gần đến Phong thành, Lưu Giác liếc nhìn Cố Thiên Tường, lại nhìn về phía dưới vương cung là tầng tầng lớp lớp thành quách sừng sững phía xa, thở dài, một tay kéo A La sang ngựa của mình, ra roi cho ngựa rời khỏi hàng quân. Cố Thiên Tường không nói không rằng, giơ một tay lên, đội quân dừng lại. Cho họ thêm chút thời gian nữa, chàng lại thở dài.
A La và Lưu Giác ngơ ngẩn nhìn mặt trời đã khuất hẳn xuống núi, màn đêm mênh mông trải đến tận cuối trời, những vì sao đầu tiên đã chiếu sáng bầu trời thảo nguyên. Lưu Giác bỗng bật cười: “A La, nàng có biết, lần nàng và Tử Ly dựng trướng ngắm sao ở thảo nguyên, ta và Tử Ly đã đánh nhau?”.
“Ồ, thiếp ngủ say như thế ư? Sao thiếp không biết”.
“Ngốc ạ, lúc đó nàng đã bị điểm huyệt, làm sao biết được”. Lưu Giác ngả đầu lên vai nàng, “Ta ghen lắm. Lúc đó ta đã thích nàng rồi, đành tự làm tự chịu!”.
A La cười khanh khách: “Sau này thiếp và chàng cũng đến thảo nguyên đếm sao, ăn thịt nướng, thiếp sẽ đền cho chàng”.
“A La, nàng rất bí hiểm, chẳng giống một thiên kim tướng quốc quanh năm không rời phủ một bước. Ta chưa bao giờ hỏi nàng rút cục tại sao, nhưng trong lòng luôn suy nghĩ về chuyện đó, cuối cùng vẫn nghĩ không ra”.
“Linh hồn thiếp đến từ một thế giới khác, không thuộc thế giới này, chưa biết chừng một ngày nào đó, lại rời khỏi đây”. A La nhớ lại chuyện cũ. Mười hai năm rồi, nàng đến đây, hòa nhập vào cuộc sống ở đây, thế giới hiện đại trở thành giấc mơ xa vời.
“Ta sẽ giữ nàng lại, không cho nàng đi. Các vị thần sẽ nghe thấy lời cầu xin chân thành của ta, thỏa mãn nguyện vọng bé nhỏ của ta”. Lưu Giác nói nhỏ, tay càng xiết mạnh.
A La thở dài gục đầu vào lòng chàng: “Ngày xưa thiếp luôn muốn bỏ đi, nhưng bây giờ ở đây có quá nhiều vương vấn, mẹ thiếp, chàng, Tiểu Ngọc, thiếp không nỡ xa ai”. Nàng ngẩng đầu hôn chàng, nói khẽ: “Thiếp rất ích kỷ, chàng là của thiếp, của một mình thiếp mà thôi”.
“Ôi, cô vợ nhỏ ích kỷ hung hăng!”. Lưu Giác thì thầm, đột nhiên ghì chặt nàng, hôn triền miên, nuốt hết vị ngọt từ đôi môi ướt át của nàng. Bởi vì hạnh phúc cho nên đau đớn vò xé tâm can, bởi vì ngọt ngào cho nên thống khổ không thể chia ly!
A La nghiêng đầu nhìn đoàn quân đứng nghiêm trang phía xa, tươi cười nói: “Biết ý đồ mặc giả trai của thiếp chưa, từ nay Phong thành sẽ lan tin Bình Nam vương một trong năm đại công tử Phong thành thích đàn ông! Thế là sẽ chẳng có tiểu thư nào mê chàng nữa!”.
Lưu Giác không nén được cười.
Nghe tiếng cười vọng lại, Cố Thiên Tường càng cau có.
Thoắt cái đã thấy hai người quay trở lại hàng quân nhìn nhau cười. Lưu Giác nói: “Chẳng phải vương thượng ra lệnh trói bọn ta giải về sao, Thiên Tường, đệ không thể trái lệnh!”. Cố Thiên Tường trầm ngâm nhìn chàng, hạ lệnh: “Trói Bình Nam vương và Tam... Trình Tinh!”. Chàng chợt nghĩ, nếu nói là tam tiểu thư tướng phủ, nhiều binh sĩ đã nhìn thấy hai người thân mật, sao có thể được?
Sau khi vào Phong thành, Lưu Anh dẫn Tiểu Ngọc lặng lẽ rời đoàn quân. Nhìn A La và Lưu Giác bị trói đưa đi, Lưu Anh nói với Tiểu Ngọc: “Bây giờ ta đưa nàng đến Trình phủ, sau đó sẽ quay về vương phủ phụng mệnh lão vương gia”.
Chú thích:
6. Trích trong bài "Tương Tiến Tửu" của thi sĩ Lỹ Bạch (BTV).
Ngay đêm đó Cố Thiên Tường vào cung bẩm báo: “Vương thượng, thần đã trói hai người đem về, người đã ở bê