XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4189 lượt.

n ngoài điện”.
“Đưa Lưu Giác vào thiên lao! Đưa Lý Thanh La vào Ngọc Long cung!”. Tử Ly bình thản ra lệnh.
“Chuyện này... vương thượng!”. Cố Thiên Tường bất chấp lệnh, còn muốn nói thêm. “Sao?”. Tử Ly hơi cao giọng.
“Vâng, vương thượng! Thần tuân lệnh!”. Cố Thiên Tường bất lực, sợ khuyên nữa, Tử Ly bực mình sẽ gây bất lợi cho hai người kia.
Trong thiên lao, Cố Thiên Tường nới lỏng dây trói cho Lưu Giác, nói nhỏ: “Đệ thấy tình hình có vẻ xấu, vương thượng đưa tam tiểu thư vào Ngọc Long cung”.
“Ô!” Tử Ly đột nhiên buồn cười, A La sau khi trang điểm sẽ như thế nào? Chờ hầu hạ ở tẩm cung ư? Khóe mép chàng khẽ nhếch, hiện ra nụ cười bí hiểm, ánh mắt lại lạnh như băng: “Nói nhảm gì thế! Khốn kiếp! Ai cho các ngươi đối xử với nàng ấy như vậy?!”.
Cận vệ sợ hãi dập đầu lia lịa: “Vương thượng tha mạng! Nô tài biết lỗi rồi!”.
“Phạt ba mươi trượng, để nhớ kỹ!”. Tử Ly hất tay áo, quay người đi vào. Sau khi chia tay Lưu Giác, bị đưa vào Ngọc Long cung, A La vô cùng căng thẳng, sự chờ đợi luôn khiến người ta phải bất an. Nàng không biết Tử Ly sẽ làm thế nào, không biết chàng phẫn nộ đến đâu, không biết chàng đau đớn thế nào? Nàng đã phụ chàng, nàng không thể tiếp nhận chàng. Nhưng, chấp nhận hay không, chuyện đâu phải do nàng quyết định, lại còn Lưu Giác, chàng bị tống vào thiên lao, Tử Ly sẽ đối xử với chàng thế nào?
Bắt đầu từ lúc bước vào Ngọc Long cung, đầu A La bấn loạn bao câu hỏi. Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, nàng mở mắt ra, bỗng sững người. Trước mặt xuất hiện một đám cung nữ, tay bưng y phục và đồ trang sức tươi cười nhìn nàng.
A La vô thức hỏi: “Làm gì thế này?”.
Cung nữ quỳ xuống: “Nô tỳ hầu nương nương chải đầu thay xiêm y!”. Nói xong hai người bước đến.
A La giơ tay ngăn: “Không cần!”.
“Nương nương nói đùa, cần chứ, nếu không sao có thể hầu hạ vương thượng trong tẩm cung!”. Cung nữ bẽn lẽn bước đến. Hầu hạ ở tẩm cung? A La đỏ mặt, hoảng hốt, lùi về sau: “Ai nói ta hầu hạ ở tẩm cung? Đừng có lại gần, ta không muốn động tay đánh nữ nhân!”.
Một cung nữ bất chấp, tiến lại gần, giơ tay định kéo nàng, A La lập tức chộp cánh tay nàng ta bẻ ngoặt ra sau. “Ôi, nương nương!”. Cung nữ đau đến mức chảy nước mắt.
A La buông tay, bất lực nói: “Đừng lại gần, ta không muốn đánh các ngươi!”.
Những cung nữ khác sợ hãi mặt tái mét, quản cung cao giọng: “Nương nương, chúng nô tài thất lễ!”.
Liền đó, vẫy tay cả toán cung nữ tiến đến vây lấy nàng.
A La dằn lòng, thủ thế chuẩn bị đối phó. Một cung nữ vừa giơ tay vẩy ra một thứ chất lỏng. A La ngây người, mũi đã hít phải thứ đó, người tức thì mềm oặt không còn sức lực, chỉ kịp trợn mắt mắng: “Đồ hạ lưu!”.
Cung nữ quỳ sụp xuống: “Nương nương, nô tài đắc tội, chỉ sợ nương nương tính tình bạo liệt, làm tổn thương hoàng thượng, chúng nô tài mới bất đắc dĩ”. Nàng ta đứng dạy sai toán cung nữ: “Các ngươi không mau đến hầu nương nương!”.
Các cung nữ lúc đó mới rón rén đi đến, xốc nàng dậy. A La toàn thân không còn sức lực, bị dìu đến bồn tắm, lại được thay bộ váy mềm nhẹ. A La không thể vùng vẫy, đành để bọn họ tắm rửa trên dưới như vần củ cà rốt, hận đến chảy nước mắt, lại nhìn chiếc váy nhẹ mỏng trên người, ngượng chín người, vừa căm vừa hận, nhắm chặt mắt không dám nhìn, như thế này có khác gì không mặc gì?
Bím tóc được tõa ra, vấn thành búi lỏng, trang điểm xong, toán cung nữ trố mắt nhìn, mãi sau mới có người khẽ thốt lên: “Nương nương thật là đẹp!”.
Lúc này đẹp thì làm cóc gì! A La liếc mình trong gương, không thèm nhìn, chỉ mong sớm khôi phục sức lực.
Cung nữ cẩn thận dìu nàng lên giường, rồi đứng thành hàng ngây người nhìn nàng. A La không nhịn được, mắng: “Nhìn gì! Nhìn nữa ta đánh cho đó! Đưa thuốc giải ra đây!”.
Cung nữ lúc trước bị A La tóm tay sợ hãi lùi lại, khẽ nói: “Nô tài đắc tội, đó là vì nương nương, nếu làm tổn thương vương thượng, sẽ mắc tội chết!”.
“Cút hết cho ta!”. A La uất ức hét lên.
“Xin vâng!”.
Các cung nữ lần lượt buông từng lớp rèm mỏng, cúi đầu, từ từ lui ra.
A La chửi thầm, đám cung nữ này tuyệt đối không phải lần đầu làm chuyện như thế.
Người nàng mềm oặt đến nỗi giơ tay cũng khó, chỉ ngây người nhìn lớp lớp rèm che.
Bỗng thấy tiếng cung nữ và thị vệ bên ngoài hô: “Vương thượng thánh an!”. A La giật thót, mắt đã rơm rớm lệ.
Tử Ly liếc nhìn những lớp rèm mỏng đã buông, ra lệnh: “Lui cả đi”.
A La nhìn cơ thể mình, lại nghe thấy tiếng Tử Ly, vội nói: “Huynh đừng vào!”.
“Muội, không nhớ ta sao?”. Cuối cùng Tử Ly vén một lớp rèm, cách long sàng hai trượng, “Ta rất nhớ muội, muội có biết ta chưa hề để ai động đến điện Ngọc Hoa, ta đứng bên ngoài, tưởng tượng muội vẫn còn trong đó”.
A La không biết nói thế nào, hồi lâu sau mới lặng lẽ lên tiếng: “Vương thượng, Thanh La thô vụng, không đáng được vương thượng sủng ái, đã phụ lòng vương thượng... xin vương thượng hãy tìm...”.
“Ta đã nói, muội không được gọi ta là vương thượng!”. Tử Ly ngắt lời nàng, A La vừa gọi chàng là vương thượng, chàng đã cảm thấy nàng muốn cách xa chàng thêm nữa, tay lại vén một lớp rè