Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4180 lượt.
“Nhất định không được xảy ra chuyện gì nữa, nếu không ta sẽ phát điên mất”.
Trong vương trướng, Tử Ly nhàn tản nhìn Sở Nam đang lầm lì uống rượu, chàng cười nhạt: “Sau hôn lễ của Bình Nam vương, điện hạ sẽ về nước phải không?”.
“Vâng, bệ hạ, Sở Nam đã lang thang ở Phong thành quá lâu rồi, thuyền đã chuẩn bị xong, lần này về bằng đường thủy”.
Sở Nam cười trả lời, trong đầu lại hiện lên hình bóng A La. Đột nhập vào cung là không thể, phải làm thế nào mới đưa được nàng ta về Trần quốc? Cơ hội ở đâu, liệu có vì thế dẫn tới chiến tranh giữa hai nước không? Không sao, đằng nào khai chiến cũng là chuyện sớm muội, bắt nàng ta còn có thể làm con tin.
“Những ngày sắp tới trong cung bận rộn, chuẩn bị cho hôn lễ của Thanh La công chúa, quả nhân khó dành thời gian chăm sóc vương tử, giờ xin kính vương tử một chén, coi như tiễn biệt”.
“Không dám, thần bạo gan hỏi bệ hạ, trước đại hôn, công chúa liệu có quay về tướng phủ?”.
“Công chúa sẽ được gả từ vương cung. Thanh vương đã sắp đặt hoàn tất, vương tử có thể vào cung dự lễ, cũng có thể đến thẳng phủ An Thanh vương chúc mừng!”. Tử Ly mỉm cười trả lời.
Sở Nam nhìn trời, đứng dậy: “Sở Nam nhất định vào cung dự lễ, bây giờ xin cáo lui, nhờ bệ hạ chuyển lời đến Bình Nam vương, võ công của vương gia Sở Nam khâm phục, sau này nếu có cơ hội lại giao đấu”.
Nhìn Sở Nam rời đi, khóe miệng Tử Ly hiện lên nụ cười, nghĩ tới A La, lòng lại ảm đạm, đứng lên ra lệnh: “Để lại năm người hộ tống công chúa hồi cung, khởi giá!”.
Chàng trầm ngâm ngồi trong kiệu, để chàng ở lại nhìn A La và Lưu Giác âu yếm quyến luyến, chàng không làm được.
Khi hai người mang theo mấy con thỏ quay về vương trướng, một thị vệ bước tới bẩm báo: “Vương thượng đã hồi cung, sai chúng thuộc hạ hộ tống công chúa! Vương thượng có lời nhắn, phong cảnh đẹp, công chúa hiếm hoi mới có dịp du ngoạn bên ngoài, chỉ cần trở về trước khi đóng cổng thành là được”.
A La sung sướng nhảy lên: “Chúng ta đi nướng thỏ!”.
Lưu Giác nhướn mày, cố kìm chế cảm giác bất an mơ hồ trong lòng, mỉm cười đuổi theo A La.
Màn đêm dần buông. Lưu Giác ôm chặt A La: “A La, nếu ngày mai chúng ta chia lìa, ta làm sao tìm được nàng?”.
“Chẳng may có chuyện... chàng hỏi Tử Ly xin con chim ưng đó”.
“Nếu chim ưng bị bắn chết?”.
“Thiếp sẽ cho chàng ký hiệu phương hướng, để chàng đến tìm thiếp, còn nhớ những chữ cái thiếp dạy chàng không?”. A La cười vui vẻ: “Thiếp chẳng lo gì, sao chàng căng thẳng thế?”.
Lưu Giác trầm ngâm, “Ta không nói ra được, luôn cảm thấy bất an. Ta sẽ cho người bảo vệ nàng”.
A La cười khanh khách: “Đúng là chàng mắc chứng căng thẳng tiền hôn nhân!”.
“Chứng căng thẳng tiền hôn nhân là gì?”.
“Chính là, chúng ta luôn gặp trắc trở, cho nên lúc sắp thành hôn, chàng lo lắng, sợ xảy ra chuyện”.
Lưu Giác thầm thì: “Mong sao chỉ là như thế”. Chàng lấy ra chuỗi ngọc phỉ thúy đeo vào cổ A La, dặn dò: “Bên trong viên ngọc rỗng, có để pháo hiệu của Ô y kỵ, giống như pháo hiệu trong khuyên tai của nàng, ngộ nhỡ có chuyện, nàng phải phát tín hiệu đấy.
A La nép vào chàng: “Mong sao không có chuyện gì, chúng ta sẽ được bên nhau như thế này, sau này có dịp rỗi rãi chúng ta đi thăm mẹ thiếp, đi chơi khắp nơi hay biết mấy”.
“Nhất định thế, hãy tin ta!”. Lưu Giác kiên định trả lời. Theo phân tích các nguồn tin tình báo, ngày tổ chức hôn lễ nhất định sẽ có biến cố, chàng đã lệnh cho người ở vương cung theo sát bảo vệ A La, bây giờ chàng đã không thể chịu đựng nếu mất nàng lần nữa.
Chú thích:
7. Nguyên Trần A Kiều hoàng hậu bị hoàng đế Hán Vũ đế chán ghét, đày ra Trường môn. Sống lẻ loi, nàng không biết làm thế nào để tỏ hết nỗi lòng, mong nhà vua hồi tâm se lại mối tơ duyên. Nghe nói Tư Mã Tương Như có văn tài, nàng nhờ người đem một trăm lạng vàng đến, nhờ Tương Như viết một bài thơ dâng Hán Vũ đế. Tương Như bằng lòng, viết bài phú "Trường môn phú", lời lẽ ai oán, tình cảm tha thiết, Hán Vũ đế đọc bài phú, cảm động liền vời Trần A Kiều về, phục ngôi hoàng hậu (BTV).
Đêm trước hôn lễ, tại thư phòng phủ Thanh vương không biết từ đâu xuất hiện mấy người lạ. Lưu Giám hạ giọng hỏi: “Phòng thủ Phong thành thuộc quyền kiểm soát của Thành Tư Duyệt, người này dao động bất định, bây giờ đã đứng về phía Ly vương. Người của ta sẽ vào thành từ phía cổng tây, xung quanh mật đạo có gì bất thường không?”.
Một giọng trầm trầm trả lời: “Điện hạ yên tâm, đã có ba nghìn người Khởi quốc trà trộn vào Phong thành, ẩn náu trong những ngôi nhà đã mua từ trước. Hai nghìn người khác chỉ đợi tín hiệu trong cung sẽ lẻn vào qua mật đạo. Sau khi Ly vương đăng cơ thuận lợi, các đội quân tăng cường cảnh giới đều đã trở về vị trí cũ, cổng tây hiện chỉ có một nghìn lính canh, cướp cổng thành không khó”.
“Vương cung bố trí ra sao?”.
“Cấm quân ở điện Ngọc Hoa và Ngọc Long cung đã thay bằng người của chúng ta”. Người vừa nói là Chung Hữu Sơn vừa được thăng thống lãnh cấm quân.
“Trong cung chỉ có năm nghìn cấm quân, trong đó ba nghìn là của