Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4181 lượt.

i hơn một chút. Nàng cười khúc khích, ghé tai A La: “Nếu Bình Nam vương nghe thấy, không hiểu sẽ nổi cơn thịnh nộ thế nào!”.
Hai người nhìn nhau cười, đi vào phòng tiệc.
Thị cung hô báo: “Hoàng hậu giá đáo! Công chúa giá đáo!”.
Hai người an tọa, phu nhân bá quan quỳ phục thỉnh an: “Hoàng hậu nương nương thiên tuế! Công chúa thiên tuế!”.
Cố Thiên Lâm cười: “Bình thân, hôm nay chỉ để chư vị phu nhân gặp gỡ công chúa Thanh La của chúng ta, chư vị cứ vui vẻ thoải mái, không cần đa lễ”.
“Tạ ơn nương nương!”.
Các vị phu nhân đứng dậy trở về chỗ, A La cảm thấy mọi ánh mắt bên dưới hướng vào mình, không nén được cười. Trong bữa tiệc Trung thu lần đó nàng chỉ thổi một điệu sáo bình thường, Vương hoàng hậu khi đó đã bình phẩm, sắc tài của nàng tầm thường, những người tham dự bữa tiệc đó lần này chắc kinh ngạc không ít.
Minh Châu xuất hiện với thân phận chính phi của Thanh vương Lưu Giám, tròn mắt nhìn Thanh La ngồi ở ghế chủ nhà, hồi lâu sau mới hiểu câu Lưu Giám nói “đến lúc đó khắc biết” nghĩa là gì, đó là vẻ đẹp không thể hình dung. Con người Thanh La có một khí chất đặc biệt, không tôn quý vương giả, nhưng khác thường, thậm chí vượt xa Cố hoàng hậu ngồi bên. Nàng kinh ngạc phát hiện, đôi mắt Thanh La rất giống mắt mình, vóc dáng cũng ngang ngang. Trong đầu nảy ra một ý.
Khi đến đây nàng loáng thoáng nghe các phu nhân truyền tai nhau, vị công chúa này không có tài, nghĩ đến điệu múa của mình, bỗng muốn chơi trội, rụt rè nói: “Thần thiếp là Minh Châu - vương phi của Thanh vương, lần đầu được chiêm ngưỡng thiên nhan công chúa, lại nghe nói công chúa là tiểu muội của lương đệ Thanh Lôi, tiếng đàn phi phàm, nay bạo gan mời công chúa, không biết có thể cho Minh Châu cùng chư vị phu nhân được thưởng thức một khúc?”.
Cố Thiên Lâm chỉ biết mình và Lý Thanh Lôi thiên về đàn, Thanh La thiên về sáo, nhưng không biết nàng còn biết chơi đàn, cũng thấy hiếu kỳ, mắt nhìn A La như có ý hỏi.
A La lòng xáo động, nghĩ tới khúc “Trường Môn phú” đã chép định tặng Cố Thiên Lâm, bèn cười nói nhỏ: “Tỷ nên nghe kỹ khúc này, ca từ của nó, tiệc tàn muội sẽ tặng cho tỷ”. Nói đoạn rời chỗ ngồi, giơ tay điều chỉnh cầm âm, khúc “Trường môn phú” thê lương từ những ngón tay tràn ra, uyển chuyển du dương, trùng trùng điệp điệp.
Cố Thiên Lâm không biết tự lúc nào lệ đã thấm mi, khi khúc đàn vừa dứt mới gạt nước mắt, cười: “Tiếng đàn của công chúa thật tuyệt vời, khiến bản cung thất lễ, trong bữa tiệc thế này nên vui mới phải, ta phạt công chúa ba chén, chư vị phu nhân thấy thế nào?”. Mọi người bên dưới đồng thanh tán thưởng. A La cười nâng ly uống cạn, nói nhỏ: “A La vì tỷ tỷ, cuối cùng lại bị phạt, thật không công bằng. Tiệc xong, muội sẽ kể lai lịch khúc này”.
Cố Thiên Lâm cười ưng thuận.
Ca vũ nổi lên, xua tan không khí thê lương vừa rồi. Minh Châu nhẩm tính, còn trên dưới hai mươi ngày nữa là đến hôn lễ của công chúa, đây là thời cơ rất tốt, bèn mỉm cười nói: “Nghe tin công chúa sắp thành hôn, thần thiếp đến từ Khởi quốc, thảo nguyên Khởi quốc có một loài kỳ hoa, gọi là Nguyệt sương hoa vô cùng quý hiếm. Nghe nói sau khi dùng có thể giải bách độc, kỳ hoa này trăm năm mới nở, chỉ không quá một khắc lại tàn, người có duyên mới hái được trên thảo nguyên tuyết phủ. Rất may vương huynh của thần thiếp nhắn lời, người có một bông, sẽ đưa đến Ninh quốc vào ban đêm, đó là lễ vật mừng đại hôn của công chúa”.
Kỳ hoa giải độc? A La phấn khởi, nói: “Đã vậy Thanh La xin cảm tạ Thanh vương phi”. Minh Châu cười thầm, nếu không cần mượn hôn lễ của ngươi để hành sự, kỳ hoa này Khởi vương cũng không nỡ đưa ra. Từ khi rời yến tiệc đến lúc lên giường, trong đầu Sở Nam chỉ có bóng hình giai nhân Thanh La, trằn trọc không thể chợp mắt.
Lòng thầm kinh ngạc, nàng ta sắp gả cho Bình Nam vương Lưu Giác, sao mình lại si mê nàng ta? Nghĩ đến Lưu Giác, Sở Nam trầm ngâm hồi lâu, sai thuộc hạ: “Chuẩn bị danh thiếp đưa đến Bình Nam vương, bản vương muốn giao đấu với hắn!”.
Sở Nam bụng nghĩ, Lưu Giác trúng một nhát kiếm của mình, mặc dù lúc đó hắn chiến đấu khá lâu trên tường thành, công lực đã yếu hơn mình vài ba phần. Lần này chính thức giao đấu, phải đánh tan nhuệ khí của hắn để hả giận.
Lúc này vết thương Lưu Giác đã bình phục, không được gặp A La, lòng sầu muộn, ngày ngày đếm đốt ngón tay, danh thiếp của Sở Nam đưa vào, đúng lúc chàng đang cần giải khuây. Lưu Giác cười ranh mãnh, lần trước chàng trúng một nhát kiếm của Sở Nam, lần này chàng sẽ phục thù.
Hai người hẹn giao đấu ở ngoại ô phía nam. Tử Ly được tin báo cũng cười, đây lại là cơ hội! Chàng đến tìm A La nói: “Không phải đại ca không muốn hai người gặp nhau, chỉ là tổ chế có quy định, trước đại hôn, công chúa không được gặp riêng phò mã, có điều, Bình Nam vương muốn giao chiến với vương tử Sở Nam, ta đã nhận lời làm trọng tài, đến lúc đó sẽ lén đưa muội đi, thế nào?”.






A La rất vui, nhiều ngày không gặp Lưu Giác, nàng rất nhớ chàng. Nàng nhìn Tử Ly cười sung sướng: “Đại ca tốt quá!”.
Tử Ly l


Pair of Vintage Old School Fru