Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4176 lượt.

g người trong tòa Kim điện hôm nay ai cũng có tâm sự, ánh nến huy hoàng không làm Kim điện sáng hơn, trái lại ẩn chứa muôn vàn ám ảnh. Tử Ly thần sắc bình thường, Thanh vương mắt long lanh, trong nụ cười của bá quan như có ẩn ý.
Lưu Giác tự giễu mình, có phải chàng mắc chứng căng thẳng tiền hôn nhân như A La nói?
Không lâu sau thấy tiếng hô của thị cung: “Công chúa giá đáo!”.
Từ phía cửa Kim điện một toán cung nhân thong thả tiến vào, hộ tống một mỹ nhân mình choàng áo gấm đỏ. Lớp lớp xiêm y bao bọc tấm thân mảnh dẻ của nàng, vương miện châu báu trên đầu tỏa hào quang chói lọi, lớp rèm châu rủ tới ngực, ngọc dung ẩn hiện, đôi mắt sắc lóng lánh sau lớp rèm châu. Đại điện tĩnh lặng, nỗi bất an trong lòng Lưu Giác lại trỗi dậy.
Minh Châu bước đến đứng bên Lưu Giác. Tầm vóc nàng ta tương tự A La, y phục cát tường dày, đỏ chói khoác trên người khiến chàng không nhận ra. Nàng mở miệng: “Thanh La cáo biệt vương thượng!”. Nàng ta ép cho giọng thanh rất giống giọng A La. Lưu Giác quỳ hành lễ: “Thần Lưu Giác cùng hiền thê khấu tạ vương thượng!”.
Theo quan sát nhiều ngày của Lưu Giám và thuộc hạ, Tử Ly lúc này sẽ ra khỏi ngai vàng, đích thân dìu A La đứng dậy, lúc đó Minh Châu sẽ ra tay, cấm quân trong đại điện sẽ tràn lên.
Tử Ly quan sát rất lâu đôi mắt sắc long lanh sau lớp rèm châu phủ tới ngực công chúa. Lát sau mỉm cười, bước khỏi ngai vàng. Trong khoảnh khắc Tử Ly bước đến gần, Lưu Giác đột nhiên nhìn thấy tay Minh Châu động đậy, chàng ngây người, trở tay xỉa về phía nàng ta. Minh Châu sững người, tay cầm mũi kim bạc hướng vào Tử Ly phun ra một thứ chất lỏng.
Lưu Giám sửng sốt, Lưu Giác phát hiện quá nhanh, lúc Tử Ly còn cách Minh Châu ba trượng. Chàng dằn lòng, trong tay vung ra một thứ, bùng ra màn khói, đại điện phút chốc hỗn loạn.
Tử Ly cười sang sảng: “Như thế này đã muốn lấy mạng quả nhân chăng? Đại ca!”.
Nghe thấy động tĩnh phát ra trong điện, cùng với tiếng cười của Tử Ly, cấm quân bên ngoài tức thì tràn vào. Lát sau, làn khói tan hết, tay Lưu Giác tay đã xiết chặt cổ Minh Châu, gạt vương miện trên đầu nàng ta, Minh Châu sau khi hóa trang có bảy phần giống A La. Lưu Giác phẫn nộ gào lên: “A La đâu?”
Minh Châu cười khẩy: “Hoàng huynh ta sẽ tắm máu Phong thành để báo thù cho ta!”.
Lưu Giác tức khí dụng lực, bẻ gẫy cổ nàng ta, Minh Châu từ từ gục xuống. Chàng ngẩng đầu, cấm vệ quân đã xông lên ngai vàng, bao vây Tử Ly, ai nấy thân thủ nhanh nhẹn, không giống cấm vệ quân bình thường, còn bá quan lúc này cũng bị người của Lưu Giám xông đến xua vào một góc điện.
Chợt thấy Lưu Giám cười lớn, nói to: “Bây giờ đại điện đã bị bao vây, tứ hoàng đệ, đừng trách đại ca nhẫn tâm, chính là ngươi cướp đoạt vương vị trước”. Tay chàng vừa vẫy, cấm quân miệng hướng về Tử Ly và Lưu Giác hô “giết”.
Lưu Giác quan sát, lúc này trong điện chỉ có chàng và Tử Ly có thể chiến đấu, tức thì hét một tiếng vọt lên, đá ngã một cấm quân, cướp cây giáo dài trong tay gã, mấy pha vọt lên, đã đứng chắn trước mặt Tử Ly: “Vương thượng, Lưu Giác ở đây, không kẻ nào động được đến người!”. Chàng liếc Minh Châu nằm trên nền, lòng lo lắng cho A La, thầm rủa bọn tai mắt cài cắm trong điện Ngọc Hoa vô dụng, sát khí bốc lên càng mạnh.
Tràng cười của Tử Ly vang lên: “Văn võ bá quan nhìn thấy đó, đây chính là đại ca của quả nhân, Ninh quốc Thanh vương điện hạ, nhìn xem điện hạ phản loạn thế nào!”.
Lúc đó mấy người trong bá quan đi đến đứng bên Lưu Giám, hướng về phía Tử Ly hét to: “Đoạt vị bức cung, làm phản chính là ngươi! Ta trung thành với thái tử điện hạ quyết không dung ngươi!”.
“Tốt, tốt, còn có ai nữa?”. Mắt Tử Ly lộ vẻ châm biếm, mấy đại thần khác phẫn nộ hét: “Lũ tiểu nhân các ngươi, phò trợ nghịch thần mưu phản!”.
Tử Ly nhìn Lưu Giám và đám đại thần trở mặt, lại nhìn các quan viên khác đã không còn sức kháng cự. Trong đại điện chỉ mình chàng và Lưu Giác biết võ công, bất giác bật cười: “Xem ra Bình Nam vương và quả nhân thế cô lực quả!”.
Lưu Giám đắc ý cười: “Lưu Phi, ngươi cũng có ngày hôm nay sao? Ngươi tưởng ta thật sự không có quân bài nào ư? Hôm nay ngươi chết chắc!”.
Tử Ly cười gằn: “Chỉ dựa vào ngươi sao?”. Chàng nhìn Lưu Giác, hô to: “Thiết vệ quân ngoài điện đâu?”.
“Chúng thần có mặt!”.
Bên ngoài tiếng hồi âm đồng loạt vọng đến, đồng thời quân sĩ mặc giáp sắt tràn vào như sóng, người đứng đầu khuôn mặt sắt lạnh uy nghiêm, miệng cười giễu cợt chính là Cố Thiên Tường.
Lưu Giám sững người: “Ngươi đã có chuẩn bị?!”.
Tử Ly cười: “Quả nhân chờ đợi lúc nào hoàng huynh ra tay! Ta đặc biệt giao cho ngươi lo liệu hôn sự của công chúa, cho ngươi quyền ra vào cung, lẽ nào ngươi cam lòng không tận dụng?”.
Lưu Giám đánh giá thực lực hai bên, thở dài, chàng lại thua! “Là do số ngươi may mắn, Bình Nam vương nhận ra Minh Châu, nếu không với ám khí của Minh Châu nội trong hai trượng ngươi chết chắc!”.
Tử Ly hai tay vừa gạt, lộ ra áo giáp mềm bên trong: “Thế nào? Ngươi tưởng chỉ nhờ đôi mắt nàng ta là có thể giấu trời qua được biển, khỏi nói quả nhân, Bình Nam vương sao có thể kh


Pair of Vintage Old School Fru