Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4179 lượt.
ại xót xa, đã bao giờ thấy A La vui như vậy vì chàng chưa? Nụ cười đông cứng trên mặt rồi lập tức trở lại bình thường, chàng mỉm cười: “Vậy được, muội cải trang thành thị vệ. Ấy, chỉ có điều, một thị vệ tuấn tú như thế, thật đáng tiếc”.
Ngày hai mươi ba tháng năm, Tử Ly chỉ mang một trăm cận vệ, đến phía nam ngoại ô xem giao đấu.
Trên ngọn đồi phía đối ngạn sông Đô Ninh, Lưu Giác vận áo choàng rộng màu bạc, tay cầm trường kiếm, lơ đãng ngồi sưởi nắng. Sở Nam áo đỏ bó sát thân, trán thắt dải lụa, tóc búi sau gáy, mang đội cận vệ phóng ngựa đến, nhìn từ xa trông rất uy phong lẫm liệt.
Lưu Giác cười cười hỏi Huyền Y: “Bản vương và hắn ai phong độ hơn?”.
Sở Nam phi ngựa lên dốc, “hù” một tiếng, kéo giật dây cương, ngựa chồm hai vó trước, người nhanh nhẹn nhảy xuống, chắp tay hành lễ: “Bình Nam vương chớ nên tiếc sức! Hôm nay Ly vương đích thân làm trọng tài, mong Bình Nam vương đừng làm vương thượng mất mặt!”.
Lưu Giác còn đang bực mình bởi chuyện cá cược của An Thanh vương và Huyền Y, nhìn thấy Sở Nam, hất hàm, nói với anh ta: “Lần trước chiến đấu kiệt sức, bị ngươi đâm trúng một nhát, bản vương độ lượng không đâm trả, chỉ để ngươi nhận thua kẻo làm tổn thương hòa khí hai nước”.
Sở Nam cười sằng sặc: “Vậy còn phải chờ xem Bình Nam vương có bản lĩnh đó không. Lấy được giai nhân nhưng chưa hẳn tránh được lưỡi kiếm của bản vương. Hay là nếu ngươi thua, hãy để ta làm phò mã, thế nào?”. Ngữ khí Sở Nam kiêu căng tột độ.
Lưu Giác nghe vậy cơn giận bừng bừng, trường kiếm nhằm vào Sở Nam, lạnh lùng: “Vì câu này của ngươi, bản vương thu lại câu vừa rồi. Có bản lĩnh bao nhiêu mang hết ra, đừng trách bản vương mạnh tay”. Chàng nghĩ, ngữ ngươi mà cũng có ý định nhòm ngó A La? Mắt chàng quét về phía vương trướng, từ xa bắt gặp ánh mắt quan tâm của A La, cười khẩy nhìn Sở Nam: “Bắt đầu đi!”.
Sở Nam rút đoản kiếm: “Xin mời!”.
Trường kiếm trong tay Lưu Giác vạch một vệt sáng, cuộn người vọt lên, lưỡi kiếm đâm ra, khí thế như núi nặng, ép về phía Sở Nam. Sở Nam hừ một tiếng, đoản kiếm bắt ra những tia sáng lạnh, hai thanh kiếm va đập trên không, phát ra âm thanh chói tai. Hai người đều là cao thủ. A La không nhìn ra thân thủ ai hơn, chỉ thấy hai người bay qua bay lại rất đẹp mắt, nàng lo lắng cho Lưu Giác, quay đầu hỏi Tử Ly: “Đại ca, công lực của ai hơn?”.
Tử Ly cười: “Muội lo à? Đừng lo, thực lực tương đương, đợi họ đánh một lúc nữa, ta sẽ bảo dừng lại, tuyên bố hòa là xong”.
Quả nhiên sau mấy chục chiêu, không phân thắng bại, Tử Ly đưa mắt ra hiệu cho một cận vệ. Cận vệ vội chạy ra, nói to: “Vương thượng có chỉ, hai vị dừng chiến!”.
Lưu Giác và Sở Nam nghe vậy, nhìn nhau, hai thanh kiếm chạm nhau, mỗi người vọt ra một phía. Sở Nam vẫn hận nói: “Bình Nam vương võ nghệ không tồi, lại có thể thủ hòa với bản vương!”.
“Điện hạ cũng không kém, có thể xuất năm chục chiêu dưới tay bản vương, nhát kiếm lần trước bị đâm không oan”. Lưu Giác cười đáp lời.
Hai người lao xuống núi, đi đến vương trướng gặp Tử Ly. A La bất chấp mình mang trang phục cận vệ, tươi cười chạy ra ngoài trướng, đứng đợi Lưu Giác.
Sở Nam ngẩn người, A La hôm nay, toàn thân ngời ngời tuấn tú, mắt sáng long lanh, đôi đồng tử lóng lánh đợi chờ. Anh ta ngoái nhìn Lưu Giác, nỗi ghen tuông trào lên trong lòng, bước đến trước trướng cúi đầu thi lễ với Tử Ly: “Bệ hạ hậu ái, hôm nay Sở Nam thủ hòa”. Nói đoạn mắt không kìm được liếc ra ngoài trướng.
Lưu Giác nhìn A La, chớp mắt, cùng vào trướng thi lễ: “Thần Lưu Giác bái kiến vương thượng, phong cảnh ở đây thật đẹp, thần muốn mời thị vệ của vương thượng cùng đi săn vài con thỏ dâng vương thượng”.
Tử Ly nhìn A La, lại nhìn mặt Sở Nam, giọng ôn hòa: “Đi sớm về sớm!”.
“Tạ ơn vương thượng!”. Lưu Giác mừng quýnh lui ra, hất hàm cười với A La.
Huyền Y dắt ngựa đến, hai người nhảy lên ngựa, cùng mấy binh sĩ Ô y kỵ phóng đi. Khi đã đi khá xa vương trướng, Lưu Giác đưa mắt nhìn Huyền Y, Huyền Y hiểu ý, nói: “Săn thỏ đâu cần chúa thượng động tay, chúa thượng cứ ngồi nghỉ chờ ở đây”.
A La mỉm cười, xuống ngựa, cùng Lưu Giác tản bộ bên bờ suối.
Lưu Giác không kìm được choàng tay ôm nàng, A La né người, “Bình Nam vương cẩn trọng một chút, dù thích đàn ông cũng không nên động đến cận vệ của vương thượng!”.
“Nha đầu ngốc! Lại dám nói thế, lại đây nào!”. Chàng cười.
A La ngó nghiêng thấy không có ai, liền bước đến ôm lấy Lưu Giác, dụi đầu vào ngực chàng.
“Nhớ ta không? Hả?”. Lưu Giác dịu dàng.
A La ngẩng đầu mặt ửng hồng, mắt long lanh, cười ngây ngất: “Ồ, còn những mười ngày nữa mới có thể xuất cung, từ đó sẽ tự do!”.
“A La, là nàng muốn ra khỏi cung hay là muốn lấy ta?”.
“Ra khỏi cung!”.
“Câu trả lời này không hay, nói lại đi!”. Lưu Giác lắc đầu.
“Vậy được, thiếp muốn lấy chàng, từ đó chàng sẽ là bát cơm của thiếp, ngân lượng của thiếp, bát cơm vàng của thiếp! Cuối cùng thiếp đã trở thành bà vợ chua ngoa, tác oai tác quái!”. A La đắc ý chắp tay vào eo, vênh mặt với chàng.
Lưu Giác bật cười, lại kéo đầu nàng vào ngực, tì cằm lên đầu nàng, thầm thì: