Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4187 lượt.
, một viên minh châu lớn kẹp trong miệng chim rủ xuống vầng trán rộng thanh khiết sáng ngời, cặp lông mày thanh tú rõ ràng. Trên khuôn mặt tựa ngọc tạc nổi bật đôi mắt lóng lánh như thủy tinh, dường như đã làm lu mờ ánh sáng của cả tòa đại điện tráng lệ. Khi gót sen khẽ bước, chiếc váy rung rinh, đôi cánh phượng dập dờn muốn bay. Tất cả quan khách ngây ngất nhìn theo, tiếng ngọc bội rung rinh theo mỗi bước chân, hút mọi ánh mắt ngây dại.
Cả trăm người trong tòa đại điện bỗng chốc im phăng phắc, chỉ có những ánh mắt sững sờ kinh ngạc. Cố tướng cũng có phần ngỡ ngàng, một người đàn bà như thế, chẳng trách! Lời cảm thán kẹt nơi cổ họng, Lý tướng cũng ngẩn người không kém, trước mắt vụt hiện khuôn mặt tựa đóa phù dung của thất phu nhân. Lớp băng lạnh cố hữu trên khuôn mặt Cố Thiên Tường cơ hồ tan biến, lòng xúc động thầm ghen với Lưu Giác.
A La tươi cười cúi người hành lễ với Tử Ly: “Vương huynh, Thanh La và hoàng hậu xin cáo từ”.
Tử Ly cười ưng thuận. Khi ánh mắt Cố Thiên Lâm và Tử Ly gặp nhau, mặt nàng thoắt đỏ, biết chàng rất hài lòng với việc trang điểm cho Thanh La, lòng nàng rộn ràng niềm vui, lại khoác tay A La, thong thả rời cung điện.
Nhìn bóng người xa dần, Sở Nam một hơi uống cạn ly rượu, cảm thấy rượu hôm nay nặng hơn lần trước, vị cay nóng xộc thẳng vào tim. Nghĩ tới giai nhân đó sắp thuộc về Bình Nam vương, chợt bâng khuâng tiếc nuối, một ý nghĩ vụt lóe trong đầu anh ta.
Lưu Giám khẽ cười, nói: “Vương thượng đúng là có mắt nhìn. Nhận một nghĩa muội tuyệt sắc vô song. Chỉ có điều, nhanh chóng gả cho Bình Nam vương như thế, đại huynh này vạn phần lưu luyến”.
Tử Ly mỉm cười ôn dịu: “Là đại ca chỉ mong hoàng muội được hạnh phúc, chỉ cần A La vui, quả nhân cũng vui. Cho dù có gả hay không, hoàng muội đều là báu vật của quả nhân. Nếu Thanh vương lưu luyến hoàng muội, vậy chuyện xuất giá lần này xin giao cho Thanh vương lo liệu, nhất định không được qua loa”.
Lưu Giám vội đứng dậy nhận lời, trong đầu lóe lên bao dự định.
A La và hoàng hậu bước vào ngự hoa viên, dưới chân vẫn là con đường phát sáng như lần vào cung ngày nào. Các vị phu nhân của bá quan tụ tập ở đây khiến nàng nhớ đến dạ yến đêm Trung thu mấy năm trước. Hồi đó nàng đâu có nghĩ có ngày nàng trở thành công chúa Ninh quốc, chỉ một lòng muốn giấu mình thật kỹ, khiến mình trở nên càng nhỏ bé, mờ nhạt càng tốt. Nghĩ đến lúc Lưu Giác nhận ra nàng, giở trò điểm huyệt khiến nàng không thể mở miệng, bất giác bật cười khúc khích.
Cố Thiên Lâm nghe thấy, khẽ hỏi: “Muội nghĩ đến dạ yến đêm Trung thu phải không?”. Chính nàng cũng đang nghĩ đến chuyện đó, nhớ lại khi ấy nàng đang cùng Lý Thanh Lôi đua tài, đua sắc, nhưng không ngờ lương duyên cả đời thực ra lại ở tứ điện hạ bấy lâu vẫn ẩn trong bóng tối. Lấy chàng, nàng lại trở thành hoàng hậu.
“Tỷ đoán đúng, chính trong dạ tiệc đó muội đã bị Lưu Giác tìm thấy. Chàng giận lắm. Đã tìm suốt nửa năm mới biết muội là ai”. Mắt A La long lanh, hồ hởi nói cười.
Cố Thiên Lâm dừng bước, giơ tay nắm lấy tay A La: “A La, muội có biết muội có nụ cười mê hồn thế nào không?... Ôi, ta không xứng với vương thượng, lại không ngờ, trong lòng muội đã sớm có Bình Nam vương như vậy. Ta đoán, khi muội nghĩ đến vương thượng, cũng không có thần sắc thế này”. Trên mặt A La, trong mắt A La lúc này rạng ngời niềm vui, niềm vui từ trong đáy lòng. Nàng hiểu, đó là nụ cười không thể kìm chế mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, niềm vui trào lên từ sâu thẳm đáy mắt. Chỉ cần nhìn mắt A La là biết nàng đang say đắm trong tình yêu.
A La ngây người, thế ư? Lúc đó nàng đã thích Lưu Giác rồi sao? Mặt nàng lại cười thỏa mãn, ngượng nghịu nói: “Không giấu tỷ tỷ, lúc đó muội hoàn toàn không nghĩ đến tình yêu, tâm tư muội khi ấy không để ở đây”.
Cố Thiên Lâm bật cười: “Cho nên ta mới ghen với muội, muội vô tình mà có tình yêu thân thành...”.
“Tỷ đừng buồn, có vài điều A La luôn muốn nói. Thế giới này là thế giới của đàn ông, yêu và không yêu đều do đàn ông làm chủ. Nhưng, muội biết có câu nói “đàn ông theo đuổi đàn bà cách cả ngọn núi, đàn bà theo đuổi đàn ông chỉ cách một bức màn”. Nếu tỷ thích một người, hãy vứt bỏ thiên kiến thế tục, mạnh dạn thích người đó. Nên biết, hạnh phúc là của mình, không phải để cho thiên hạ xem”. A La nghiêm túc nhìn Cố Thiên Lâm, “Chờ đợi quá lâu, người sẽ mệt, lòng sẽ chán chường, tỷ hãy suy nghĩ. Mặc dù A La luôn được cho, sau đó mới bù đắp, nhưng cũng biết tình yêu giữa hai người thực ra không phải hoàn toàn thuần tuý, dùng một chút thủ thuật cũng không hẳn không hay”.
Cố Thiên Lâm kinh ngạc lấy tay bịt miệng A La. Trời ơi, Thanh La công chúa đang khuyên nàng bất chấp tứ đức, vứt bỏ đoan trang, theo đuổi lấy lòng vương thượng? Có thể nói ra những lời táo bạo như vậy, quả thực không giống thiên kim xuất thân từ tướng phủ.
A La khẽ cười: “Tỷ đừng ngạc nhiên, lời thực lòng muội đã nói rồi, A La luôn khác người thường, nếu Lưu Giác nạp thêm thê thiếp, muội sẽ bỏ chàng ra đi”.
Cố Thiên Lâm lại kinh ngạc, trong suy nghĩ của nàng, dự định lớn nhất cũng chỉ là được sủng á