XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4178 lượt.

dằn lòng, nắm thanh kiếm trong tay Lưu Giám, giọng nhỏ nhẹ: “Được, hãy để thiếp đi trước với Tâm Nhi!”
Nói đoạn cứa lưỡi kiếm vào cổ, máu vọt ra như suối nguồn. Khuôn mặt diễm lệ giãn ra, nở nụ cười: “Điện hạ... Thanh Lôi... chờ... chàng!”.
Lưu Giám cười đau đớn: “Được!”. Rồi nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, “Lôi Nhi, trong lòng ta chỉ có nàng. Nàng mới là thứ duy nhất ta có. Hãy chờ ta!”.






Khi Thanh Lôi mãn nguyện nhắm mắt trong lòng Lưu Giám, chiếc áo gấm trên người chàng đã thấm đẫm máu tươi, chàng nhìn Thanh Lôi đã tắt thở, ngửa cổ cười sằng sặc: “Tử Ly ngươi tính toán chu toàn đến thế, liệu có hối hận không? Ngươi là hoàng đế, nhưng có được người đàn bà ngươi yêu hay không?”. Chàng cúi đầu, “Lôi Nhi, nàng nói đúng, cả nhà ba người chúng ta bên nhau sẽ rất hạnh phúc!”. Nói đoạn rút kiếm tự vẫn. Tử Ly nhìn gia đình Lưu Giám đã chết, trầm ngâm hồi lâu, hạ chỉ: “Hậu táng theo nghi lễ dành cho thái tử!”.
“Vương thượng, đây là loạn thần tặc tử!”. Có đại thần can gián.
“Ý ta đã quyết, người chết, trăm tội cũng hết, cứ làm theo ý chỉ”. Tử Ly có vẻ mệt. Chàng hiểu, chính do chàng dung túng bỏ mặc mới khiến Lưu Giám quyết tâm mưu phản. Nhưng nếu không nhân cơ buông mẻ lướt quét sạch thế lực của Lưu Giám, khi anh ta dần dần mạnh lên, người chết ở Kim điện tất sẽ là chàng.
“Tống giam toàn bộ những kẻ hùa theo Thanh vương, giờ Ngọ ngày mai chém đầu trước Ngọ môn. Nhưng họa không can hệ đến người nhà, không cần giết những người liên lụy”.
“Chúa thượng hiền đức!”. Bá quan tâm phục khẩu phục. Một quân vương hiền lương như vậy thật hiếm có.
Nghĩ đến những ngày vui vẻ thảnh thơi trong thung lũng, nghĩ đến nét mặt xúc động của A La khi nói “Thiếp sẽ sống chết theo chàng”; nghĩ đến vẻ tinh nghịch đáng yêu khi nàng nói, nàng sẽ là bà vợ chua ngoa của chàng, nước mắt chàng lại ứa ra. Nếu chàng không phóng quá nhanh, Thành Tư Duyệt đã có thể nhìn thấy nước mắt chàng đang chảy dài trên má.
Tử Ly chạy đến điện Ngọc Hoa, chàng cũng ngây người, cảnh tượng ngổn ngang thê thảm, cung nhân đang thu những xác chết, lau dọn vệ sinh. Người chàng lạnh ngắt, chân mềm nhũn, loạng choạng đứng tựa vào tường. Mấy canh giờ trước A La còn tươi như đóa hoa đẫm sương, nói cười trước mặt chàng, giờ đã mất tăm. A La, A La của chàng, vì ích kỷ chàng đã dung túng cho Sở Nam cướp nàng đi.
Khi Minh Châu vào cung, chàng đã biết nàng ta định đi đâu, chàng đã cho người theo dõi, hạ lệnh, chỉ cần nàng ta không làm tổn thương công chúa, cứ mặc nàng ta hành sự. Thị vệ trong cung có người của chàng, đều là cao thủ, đi sau Minh Châu, vào đến điện đã dùng mắt ra hiệu, Tử Ly hiểu, Minh Châu không làm tổn thương A La. Thực ra chàng đã nhận ra người mặc bộ váy cát tường đi vào Kim điện, đôi mắt đó không phải mắt A La. Linh cảm của Lưu Giác không sai, Lưu Giác nói với chàng, chàng ta luôn cảm thấy bất an, chàng hiểu đó là chuyện gì, nhưng không nói, chàng chịu đựng mãi, chờ mãi, chờ Minh Châu và Lưu Giám ra tay.
Nhưng giờ đây nhìn cả tòa điện đầy máu, nhìn đồ đạc tan hoang. Tử Ly bất giác kinh hãi, người run bần bật, khẽ gọi: “Trần Tam!”.
“Vương thượng!”, Trần Tam đã quỳ trong điện.
“Công chúa có bị thương không?”.
“Chỉ bị điểm huyệt. Bản thân vương tử Sở Nam võ công cao cường lại đem theo bốn người đều là cao thủ, người chết đa phần là người của Bình Nam vương cử đến bảo vệ công chúa, chúng thần... không động tay!”. Trần Tam khẽ nói.
Nếu như bọn họ cũng ra tay, Sở Nam chưa chắc đã cướp được A La. Tử Ly không thể tưởng tượng tâm trạng Lưu Giác thế nào khi nhìn thấy cảnh tượng ở đây. Chàng ân hận vô cùng, cao giọng truyền chỉ: “Lệnh toàn quốc bắt giữ Sở Nam, sai người đưa thư đến Trần quốc, quả nhân muốn nhìn thấy công chúa được đưa trở về an toàn! Nếu không quả nhân sẽ tiêu diệt nước Trần!”.
“Tuân lệnh!”.
Tử Ly nhìn quan truyền chỉ vẫn đang bận rộn, hét lên: “Cút ra đi!”.
Thị vệ, cung nhân hoảng sợ quỳ sụp khấu đầu lui ra. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy vị hoàng đế ôn hòa điềm tĩnh nổi cơn thịnh nộ.
Tử Ly rã rời ngồi bệt trên nền điện Ngọc Hoa trống vắng, lại đứng phắt dậy, loạng choạng đi đến ngồi bên giường. Không còn mùi hương của A La. Mũi hít vào chỉ có mùi tanh của máu. Tử Ly nhắm mắt, tát mạnh vào mặt, nước mắt lã chã: “A La, muội tha thứ cho ta, muội tha thứ cho ta. Ta thấy ánh mắt Sở Nam nhìn muội, đã biết hắn động lòng, mắt hắn như dã thú nhìn con mồi. Ta cố ý để hoàng hậu trang điểm cho muội đẹp như tiên nữ, cố ý cho hắn nhìn thấy muội và Lưu Giác âu yếm bên nhau, để kích dụ hắn có hành vi bạo phát, ta mới có cớ xuất binh tấn công nước Trần. Ta biết Sở Nam sẽ không làm tổn thương muội, nhìn mắt hắn, ta biết, mặc dù có thú tính đến đâu, hắn cũng tuyệt đối không làm hại đến muội. Nhưng để có cớ động binh, ta... ta đành để hắn cướp muội đi, A La, muội đừng hận ta!”.
Lúc này, nỗi ân hận đang điên cuồng giằng xé tâm gan Tử Ly, sao chàng có thể làm những chuyện như thế? Đột nhiên nghĩ nếu Sở Nam cưỡng bức A La, A La không chịu, liệu hắn