Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4172 lượt.
có giết nàng không? Sao chàng có thể đẩy nàng vào chỗ nguy hiểm như vậy!
Tử Ly một mình ngồi trong điện Ngọc Hoa. Đêm khuya dần, cả điện cô lạnh như một nấm mồ, đột nhiên nghe có tiếng động ngoài cửa, chàng ngẩng đầu. Cố Thiên Lâm đang chậm rãi đi đến.
“Hoàng hậu đến làm gì?”. Chàng hỏi.
“Thần thiếp đến thăm vương thượng!”. Cố Thiên Lâm vẫn bước về phía Tử Ly.
“Ra đi!”. Tử Ly hơi sẵng giọng.
“Vương thượng, thần thiếp chỉ muốn thăm người, có rất nhiều việc thần thiếp cũng đoán được vài phần”.
“Hừ, nàng đoán được gì? Thánh chỉ cũng là thứ nàng có thể tùy tiện đoán sao?”. Giọng Tử Ly đột nhiên rít lên.
Cố Thiên Lâm xót xa nhìn đôi mắt hơi đỏ, thần sắc như bóng đêm của chàng, nàng dịu giọng nói: “Lúc này vương thượng không nên hối hận. Vương thượng vì đại nghiệp của Ninh quốc, Thanh La nếu biết cũng sẽ không trách người!”.
Tử Ly nhảy dựng, một cái tát văng ra, chàng gầm lên: “Cút!”.
Cố Thiên Lâm bịt miệng, nước mắt chứa chan chảy xuống má: “Thần... thiếp cáo lui!”, đoạn quay người chạy khỏi điện Ngọc Hoa.
Tử Ly nhìn bàn tay mình, đấm mạnh vào tường, đại nghiệp Ninh quốc... thống nhất thiên hạ... A La... A La... có ai biết khi chàng nghe những lời như vậy, lòng đau thế nào. Nghĩ đến ánh mắt Sở Nam như muốn nuốt sống A La, trời ơi, nếu A La xảy ra chuyện gì... chàng... chàng làm sao chịu được? Chàng mở túi thơm trên thắt lưng, lấy ra lọn tóc nhỏ của A La, nhắm mắt để lên mũi, mùi hương quen thuộc lại quay về.
Tử Ly lẩm bẩm: “Phải, là ta đố kỵ... A La, ta nhìn thấy bộ hỷ phục đỏ chói trên người Lưu Giác ta liền... con rắn độc đố kỵ lại lồng lộn. Nhưng bây giờ nói những điều đó phỏng có ích gì? Ta... ta chẳng phải đã để cho Sở Nam cướp muội đi, cướp muội đi trong sự bảo hộ của ta! Tất cả những cái đó vốn không nên xảy ra... ta thà trao muội cho Lưu Giác, cũng không nên để Sở Nam bắt muội đi, ta...”.
Cố Thiên Lâm đứng ở xa, ngơ ngẩn nhìn điện Ngọc Hoa trong đêm, ánh nến chập chờn, thấp thoáng ẩn bóng người u uất cô đơn, co quắp trên giường.
Không khí đại hỷ bao trùm phủ An Thanh vương. Lưu Giác trở về, nhìn những dải lụa đỏ trên cổng phủ, giơ tay muốn giật, lại dừng. Ô y kỵ theo sau chàng cũng âm thầm xuống ngựa, họ lấy làm lạ, không thấy chúa thượng nổi cơn thịnh nộ.
An Thanh vương ngắm nghía bộ hỷ bào mới trên người, lại nhìn hỷ phục đỏ trên người con trai, cười khùng khục, nói đùa: “Trông như cha con ta cùng cưới vợ!”.
“Cha!”. Lưu Giác nghe hai chữ “cưới vợ”, lòng giật thót, quay mặt đi hai bàn tay nắm chặt.
An Thanh vương cũng rầu lòng, vẫy tay bảo tả hữu lui ra, khuôn mặt đầy nếp nhăn trở nên uy nghiêm: “Ly vương mưu hiểm hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Hắn mới đăng cơ hai tháng đã mượn cớ loại trừ Thanh vương, tìm cớ dấy binh tấn công hai nước Khởi, Hạ, cổ vũ sĩ khí Ninh quốc trên dưới, muốn thống nhất bốn nước”.
Lưu Giác nét mặt lầm lỳ: “Anh ta nhất định tiêu diệt hai nước Trần, Hạ trước! Con chỉ hận sao anh ta nhẫn tâm như vậy, ngay đến...”.
“Đúng, ngay đến đứa con gái ba tuổi của Thanh vương cũng không tha”. An Thanh vương tiếp lời, ánh mắt lóe sáng. Ông biết con trai định nói tới là ai, nhưng ông không thể để nó nói ra. An Thanh vương nhìn con trai, biết nó đã hận đến mức không thể chịu nổi, lại tiếp, “Mặc dù chúng ta đã lệnh cho người của chúng ta trong cung bảo vệ A La, nhưng Sở Nam võ công cao cường, ta không ngờ hắn dám ra tay, đích thực là người mưu dũng có dư, suy tính thấu đáo. Hắn tưởng có thể nhân lúc hỗn loạn cướp A La đi, nhưng không ngờ hành động của hắn đã nằm trong dự tính của Tử Ly, nước Trần bị diệt, là do một tay hắn gây ra!”.
“Con thấy cũng chưa hẳn. Nếu con đoán không nhầm, hôm nay khi Lưu Giám mưu phản ở đại điện, hai nước Hạ, Khởi chắc chắn đã đến tập kích. Trần, Hạ dựa vào nhau, chưa biết chừng đã sớm liên thủ. Sở Nam một là thèm muốn nhan sắc A La. Hai là chưa hẳn không phải muốn bắt A La làm con tin”. Ánh mắt Lưu Giác trở nên bình tĩnh, đôi mắt dưới cặp lông mày lưỡi mác dần nhuốm màu đêm.
An Thanh vương cười ha hả: “Đó mới là con trai ta! Nếu không biết chừng mực, dễ để cho địch lợi dụng!”.
Lúc này người hầu vào báo: “Trong cung có người đến truyền chỉ!”.
An Thanh vương và Lưu Giác nhìn nhau, lòng đều có câu hỏi, sẽ là chuyện gì? An Thanh vương kéo con trai đi ra, Lưu Giác lầm lỳ quỳ hô: “Vương thượng vạn tuế!”.
Một thị quan vội đi vào: “Vương thượng có chỉ, Bình Nam vương lập tức vào cung yết kiến!”.
“Thần tiếp chỉ!”. Lưu Giác liếc nhìn cha rồi theo thị quan vào cung.
Lưu Giác đi đến bên ngoài ngự thư phòng, gặp ngay Thành Tư Duyệt, hai người nhìn nhau, cúi đầu đi vào.
“Vương thượng!”. Hai người quỳ xuống hành lễ.
Tử Ly dìu Lưu Giác đứng lên trước: “Bình Nam vương không cần đa lễ, Thành đô giám cũng đứng lên đi!”.
Đợi hai người đứng yên, Tử Ly thở dài: “Hôm nay là đại hôn của Doãn Chi và A La. Thanh vương lại mưu phản ở Kim điện, khiến Sở Nam nhân cơ cướp muội ấy đi”.
Lưu Giác trầm giọng: “Thanh vương mưu phản đã có manh mối có thể truy xét, nhưng không ai ngờ Sở Nam to gan đến thế!”.
“Quả nhân