Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4174 lượt.
đã hạ chỉ truy lùng. Thành đô giám, quả nhân giao cho ngươi đi tìm công chúa, ngươi hãy mang chim ưng, đi đi!”.
“Thần nhất định tìm được công chúa!”. Thành Tư Duyệt khấu đầu, đứng lên đi ra.
“Doãn Chi, chuyện này đệ nhìn nhận thế nào?”. Tử Ly hỏi thẳng.
Ý nghĩ trong đầu Lưu Giác liên tục thay đổi: “Thần bạo gan đoán rằng, Thất hồn ngọc dẫn hương là mật dược của Hạ quốc, nếu có trong tay Vương Yến Hồi có lẽ là Hạ quốc đã sớm câu kết với Thanh vương. Hai nước Trần, Hạ dựa vào nhau, chưa biết chừng đã liên thủ xâm phạm bờ cõi chúng ta”.
Tử Ly nói: “Trong bốn nước hiện nay, ngoài An quốc và Ninh quốc ngăn cách bởi rừng rậm Hắc sơn, muốn chung sống hòa bình, ba nước kia đều nhòm ngó đất đai Ninh quốc. Quả nhân đã sớm hiểu dã tâm của họ, chẳng qua là nhân lúc quả nhân vừa lên ngôi cục diện chưa ổn định, xúi giục Thanh vương mưu phản, tìm cớ động binh”.
“Vương thượng, thần Lưu Giác thỉnh chỉ đưa quân đến Lâm Nam!”. Lưu Giác quỳ phục kiên định nói.
Tử Ly đăm đăm nhìn Lưu Giác, cha con Lưu Giác trung thành với chàng, vậy mà chàng... nỗi ân hận lại nhen lên trong lòng. Tử Ly nhẹ nhàng cất tiếng: “Doãn Chi, có phải quả nhân quá nôn nóng lập công?”.
“Vương thượng, thực ra tiên hoàng tổ đã có ý thống nhất bốn nước, như vậy mới có thể tránh được tranh chấp giữa các nước, dẹp trừ chiến họa trên mảnh đất này”. Lưu Giác ôn tồn trả lời.
Tử Ly nhìn Lưu Giác, ánh mắt sắc như mắt chim ưng.
Lưu Giác cười, thần sắc bay bổng: “Vương thượng hãy hạ chỉ, thần sẽ thân chinh thống lĩnh đại quân tiêu diệt hai nước Trần, Hạ”.
Tử Ly nhìn đôi mắt sáng có thần của Lưu Giác, cảm giác trong lòng thực khó tả. Hồi lâu sau, cuối cùng chàng mỉm cười: “Thiên Tường đã khởi hành đi Biên thành phía tây. Doãn Chi, đệ đến Lâm Nam trước, đợi thời cơ tập kết đại quân vượt Hán Thủy nam chinh, tiêu diệt hai nước Trần, Hạ! Đông quân cũng do đệ thống lĩnh. Ta ở đây còn có bốn vạn Bắc quân tinh nhuệ, một ngày nào đó ta sẽ đích thân dẫn quân tây chinh. Phía nam, giao cho đệ”.
“Thần quyết không phụ ủy thác của vương thượng”.
Mắt Tử Ly lộ vẻ kiên định: “Ninh quốc ta trên dưới một lòng, tất sẽ thống nhất được thiên hạ, ta nhất định làm một hoàng đế tốt yêu dân cần chính, để trăm họ không còn lo mối họa chiến tranh, để trăm họ được phúc lộc bình an!”.
“Vương thượng vạn tuế! Doãn Chi cáo lui!”. Lưu Giác hành lễ, quay người rời đi. Tử Ly muốn thống nhất thiên hạ, còn chàng chỉ muốn tiêu diệt nước Trần giết Sở Nam, tìm được A La của chàng.
Tử Ly nhìn theo bóng lưng Lưu Giác, mấy lần định gọi, nói với chàng rằng mình hối hận, nhưng cuối cùng vẫn không thể mở miệng. Thân làm hoàng đế, chàng không thể. Chàng chỉ cầu cho A La bình an, A La có bình an vô sự mới khiến chàng bớt phần đau khổ hối hận.
Thành Tư Duyệt xử trí xong mọi sự trở về nhà, Thanh Phỉ và tứ phu nhân chờ chàng đã lâu. Thấy chàng trở về hai người vội sắp cơm, Thành Tư Duyệt không động đũa, trầm giọng nói: “Thanh Phỉ, tỷ tỷ nàng tự vẫn rồi”.
Thanh Phỉ mặt trắng bệch, ôm bụng từ từ ngồi xuống: “Tướng công, chuyện thế nào?”.
Thành Tư Duyệt thở dài: “Ta làm nàng kinh sợ rồi, vốn không định nói với nàng, nàng đang có mang, không nên kinh động. Nhưng, chuyện hôm nay...”.
Thanh Phỉ lấy hết can đảm nhìn chàng: “Tướng công, thiếp và đại tỷ là tỷ muội, thiếp chịu đựng được”.
“Thanh vương lợi dụng hôn lễ của Thanh La và Bình Nam vương động binh mưu phản, bị vương thượng quăng lưới diệt gọn, tỷ tỷ nàng đã đi theo Thanh vương rồi”. Thành Tư Duyệt nhẹ nhàng cầm tay Thanh Phỉ, “A La cũng bị Trần quốc vương tử Sở Nam bắt cóc. Trong ba tỷ muội nàng, chỉ có nàng bình an nhất. Nếu Ninh quốc khai chiến với Trần quốc, ta thật sự lo cho nàng”.
Thanh Phỉ thở dài: “Tội nghiệp đại tỷ!”. Nàng than: “Còn A La sao khổ thế, muội ấy luôn mong được thành hôn với Bình Nam vương, khó khăn lắm mới có ngày đó, vậy mà lại bị bắt đi!”.
Thành Tư Duyện vuốt ve cái bụng đã nhô cao của Thanh Phỉ, nhẹ giọng: “Phỉ Nhi, ta từ nhỏ đã mồ côi, có một ân nhân đối xử với ta như con đẻ, là người đó đã tác thành cho ta lấy nàng”.
Thanh Phỉ kinh ngạc nhìn chàng, mắt rớm lệ: “Tướng công, chàng... thì ra chàng chỉ vâng lệnh ân nhân đó mà lấy thiếp...”.
Thành Tư Duyệt cười nhạt, khuôn mặt anh tú thâm trầm: “Ta vốn rất không ưa nàng, nhưng về sau thấy nàng một lòng một dạ với ta, lòng ta... thật sự ấm áp. Nàng là vợ ta, nàng đã cho ta một gia đình, cho dù nàng có ngàn vạn điều không phải, ta cũng yêu nàng suốt đời”.
Thanh Phỉ cười, mắt ngấn lệ: “Sao chàng dễ thỏa mãn như vậy?”.
“Những chuyện khác sau này ta sẽ nói với nàng. Tóm lại chúng ta là phu thê, ta chỉ hỏi nàng một câu, có phải cho dù ta làm gì nàng cũng sẽ cùng ta?”.
“Đương nhiên!”. Thanh Phỉ trả lời ngay.
“Phỉ Nhi, trước đây ta ghét đại tỷ vô cùng, nhưng hôm nay nghe nói đại tỷ đã vì Thanh vương mà tuẫn tiết, ta thực sự không ghét tỷ ấy nữa”. Thành Tư Duyệt nói nhỏ, ngẩng đầu, ánh mắt khoan hậu: “Có nàng, lại có con chúng ta, ta không có gì phải tiếc nuối. Phỉ Nhi, ta cần đi giúp ân nhân của ta một việc, có lẽ khá lâu khô