Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4173 lượt.
ng về nhà. Sẽ có người bảo vệ mẹ con nàng, nàng nhất định đợi ta quay về, được không?”.
“Tướng công, thiếp... không muốn để chàng đi”. Thanh Phỉ ngập ngừng, lại tiếp: “Nhưng, thiếp biết, chàng nhất định phải đi. Chàng hãy hứa với thiếp, phải sống trở về, thiếp và con sẽ chờ đợi chàng”.
Thành Tư Duyệt thỏa mãn áp mặt vào bụng Thanh Phỉ, “Ta hứa, ta nhất định sống trở về”
A La nằm trong điện Ngọc Hoa rất lâu thì nhìn thấy Sở Nam xông vào. Liền sau đó mấy người nữa từ bên ngoài tiến vào, hai bên giao chiến vô cùng ác liệt. Nàng rất sợ hãi, lo lắng lại không nhúc nhích được, mắt nhìn Sở Nam ra tay hết sức ác độc, cả cung điện toàn tiếng kêu thảm thiết và máu tươi vọt như mưa, nàng hoảng hốt nhắm mắt.
Sở Nam giết hết những người vừa đến, quay người ôm nàng. A La mở mắt trừng trừng nhìn hắn, Sở Nam cười gian giảo: “Công chúa của ta, đi theo ta”.
Chắc hắn điên rồi, hắn không biết bắt cóc mình, hậu quả sẽ là bùng nổ chiến tranh sao? A La chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn.
Sở Nam khẽ cười, lấy ra chiếc áo choàng, trùm kín nàng từ đầu xuống chân, nàng cảm thấy hai người đang dần dần ra khỏi cung, điều kỳ lạ là không gặp trở ngại gì. Chợt nghĩ đến lời nói của Minh Châu, nàng đoán là trong cung đang có biến, cho nên không để ý đến bên này. Ra khỏi cung không lâu, Sở Nam lại đưa nàng lên ngựa, không lâu sau nghe thấy tiếng nước chảy, nàng nghĩ, hắn đã ra khỏi Phong thành, đây có lẽ là sông Đô Ninh. Lên thuyền đi được một đoạn, Sở Nam ước chừng đã cách Phong thành bốn, năm chục dặm, mới giải huyệt cho nàng. A La chầm chậm nhìn quanh, khẳng định mình đang ở trên thuyền, nàng mới bắt đầu cử động chân tay.
“Công chúa thật khiến Sở Nam thán phục, không kêu không khóc, bình tĩnh vô cùng”. Sở Nam nắm chặt cánh tay A La, càng nhìn nàng càng thấy thích.
Sở Nam đứng lặng nhìn A La, ánh mắt nàng được ánh trăng phản chiếu, trong suốt lóng lánh vô tội, lại như khinh khi nhìn hắn, người bỗng nóng bừng, cười lớn: “Được, xuống nước thử xem!”.
A La thầm mắng hắn ngớ ngẩn, vô duyên vô cớ thi thố nỗi gì, nếu mình thắng càng có cơ trốn thoát, nếu thua chẳng qua do ở trong tay hắn. Nàng từ từ tháo ủng cầm trong tay, liếc hắn, “Xuống đi!”.
A La đứng trên thuyền, mớ tóc dài tết bím óng mượt, bên dưới lộ đôi chân trần trắng như ngọc, dáng kiêu sa, có một vẻ tinh nghịch vô cùng đáng yêu. Sở Nam giật thót, hơi thở tắc nghẹn quay mặt sang bên, hừ một tiếng, bụng nghĩ, lẽ nào mình thua nàng ta? Hắn mỉm cười với nàng, tung người nhảy xuống nước.
A La thấy hắn nổi lên mặt nước nhìn nàng, cười cười, cũng tung người lao xuống, lúc xuống nước tay đã cầm chắc miệng chiếc ủng.
Mắt hai người nhìn thẳng nhau, cùng lặn xuống. A La không buồn nghĩ, vừa xuống nước lập tức bơi xuôi dòng về phía hạ lưu, chớp mắt đã cách Sở Nam mấy trượng. Sở Nam kinh ngạc, trong nước không thể triển khai võ công, thấy A La càng bơi càng xa, hắn đập tay lên mặt nước nhảy lên, vọt lên đầu thuyền, thuận tay với sợi dây thừng quấn quanh cột buồm, lao như tên bắn về phía hạ lưu.
Chính lúc Sở Nam lao theo, A La cố gắng bắt đầu bơi ngược trở lại, cảm thấy đã thở khó khăn, nàng mở chiếc ủng trong tay hít một hơi không khí trong đó, lại bơi tiếp.
Mắt Sở Nam lay động, lóe sáng, do khả năng khinh công cao cường, một lát sau đã lướt rất xa, bụng nghĩ, nàng ta chưa thể bơi xa như vậy, cũng không thể lặn dưới nước lâu như thế. Lúc này mặt sông không rộng lắm, nước cũng không chảy xiết, nàng ta có thể ở đâu? Trong lòng đã biết nàng đang giở trò, cùng với nỗi bực, niềm vui phải tìm bằng được nàng càng thôi thúc mãnh liệt. Hắn hét lên với thuộc hạ, “Lấy thuyền nhỏ, tìm kiếm cho ta!”.
A La không thể lặn lâu dưới nước, bèn từ từ bơi đến gầm thuyền. Khi nín thở đến sắp ngất mới khó nhọc áp sát đuôi thuyền. Nàng từ từ thò đầu lên thở, một tay bám chặt đuôi thuyền, một tay vít chặt miệng ủng. Nàng nhanh chóng quan sát xung quanh, chợt nghe thấy trên mặt nước có tiếng huyên náo, biết là bọn chúng đang tìm mình.
Nước chảy rất chậm, A La phóng tầm mắt quan sát, hai bên bờ chỉ toàn cỏ thấp và bờ dốc, vừa không có rừng vừa không có lau lách, trên đầu nàng, người trên thuyền chạy đi chạy lại, nàng thầm kêu khổ, giờ chỉ có thể theo thuyền tiếp tục xuôi dòng xuống hạ lưu. Nàng ta có thể ở đâu? Sở Nam nhìn về hạ lưu, phía đó mặt sông rất rộng, trong vòng trăm trượng không thấy bóng dáng, trên mặt sông bao la phẳng lặng, không có vật gì nhô lên. Sở Nam nghĩ đến đôi ủng nàng cầm trong tay, đột nhiên hiểu ra, hô to: “Dừng thuyền!”. Hắn nhảy phắt xuống nước, đáy sông ban đêm không nhìn thấy gì, Sở Nam lần theo mép thuyền tìm kiếm.
A La nghe thấy hai tiếng “dừng thuyền”, hoảng sợ hồn bay, hít một hơi lặn xuống, lần về phía bờ, không lâu sau đã vào gần đến bờ, từ từ nhô đầu nhìn, thấy thuyền đã ở cách ba mươi trượng, đêm nay trăng sáng, nàng biết không thể lặn men theo bờ nước. Lúc đó Sở Nam tìm kiếm vòng quanh thuyền, không tìm thấy người liền nhảy lên phi đến khoang thuyền, tiếng động phát ra cách nă