Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4170 lượt.

m mươi trượng đột nhiên lọt vào tai hắn. Liếc qua khóe mắt đã thấy một khối đen lờ mờ trên bờ, hắn hô một tiếng, nắm sợi dây thừng, vọt ra.
A La hoảng hốt, cuống cuồng bò lên bờ, chân trần bắt đầu chạy thục mạng, được một đoạn, chợt thấy thắt lưng bị xiết, vừa hét một tiếng, cả người đã bị kéo giật về sau.
Sở Nam cười sằng sặc: “Công chúa của ta, trốn giỏi lắm!”. Lời vừa dứt hắn đã tóm được nàng trong không trung, ôm nàng xoay người vọt về thuyền.
A La rủa thầm, đúng là không dễ bỏ trốn, nàng trợn mắt lườm Sở Nam: “Buông ta ra!”. Sở Nam buông nàng, nhìn đôi mắt trợn tròn của nàng, toàn thân nước chảy ròng ròng, bỗng thấy buồn cười.
“Nữ tỳ đâu? Mau hầu bản công chúa tắm, thay trang phục!”. A La vênh mặt ra lệnh. “Công chúa đừng quên, bây giờ nàng là tù nhân!”. Sở Nam càng thấy hứng thú với nàng. “Đó là ngươi nói, không phải ta tự nguyện, không tính!”. A La đánh trúng tâm lý hiếu thắng của hắn. Bụng nghĩ, ngươi thích thể hiện, vậy cho ngươi toại nguyện, bắt cóc ta, ngươi đừng nghĩ dễ sống!”.
Sở Nam cười ha hả: “Người đâu, hầu công chúa tắm thay xiêm y!”. Hắn lạnh giọng: “Xong xuôi đưa vào phòng bản vương, hầu ta ngủ!”.
A La kinh ngạc, người ở đây thật không có ai dễ bắt nạt, những người nàng gặp sao ai cũng sắp thành tinh như vậy! Nàng bĩu môi: “Hầu ngủ ư? Bản công chúa bây giờ chưa có hứng, lúc nào có hứng sẽ thể hiện cho biết!”.
Sở Nam bật cười: “Được, rất thú vị, ta sẽ chờ đến lúc công chúa có hứng!”.
A La nhìn hai nữ tỳ bên cạnh, họ nhìn nàng vẻ cảnh giác, nàng lạnh lùng hừ một tiếng, “Đi ra ngoài bình phong, bản công chúa không thích lúc tắm có người nhìn! Nghe thấy không, lui đi!”.
Giọng nghiêm nghị lạnh lùng, hai nữ tỳ quả nhiên nghe vậy lùi ra ngoài tấm bình phong. A La nghĩ, xem ra lúc trước mình hiền lành quá, những người này thường ức hiếp người yếu, sợ người mạnh. Nàng từ từ cởi y phục, mắt đảo quanh, trong khoang có một cửa sổ nhỏ. Nàng ước lượng, chấn song có thể đạp gẫy. Vừa nảy ra ý định nàng liền nhảy vào thùng tắm, lát sau gọi: “Nước lạnh rồi, thêm nước cho ta!”.
Một nữ tỳ ra khỏi khoang đi lấy nước, một nữ tỳ đứng canh chừng bên ngoài bình phong. “Ngươi vào đây gội đầu cho bản công chúa!”. A La ra lệnh.
Nữ tỳ đi vào. A La đột nhiên dùng chân đập nước, nước bắn đầy mặt nàng ta, A La nhìn động tác khi nàng ta né người, biết ngay nàng ta không có võ công, vậy là không kịp nghĩ, từ trong thùng đứng lên, một tay xỉa vào ngực, đánh ngất nàng ta. Lập tức lột áo nàng ta mặc vào người, đặt nàng ta vào bồn tắm, đầu nhô lên.
Nàng hầu kia mang nước đến, “Vào đi!” A La thản nhiên nói, cúi đầu giả bộ vò tóc cho nữ tỳ trong bồn tắm.
Nàng kia vừa vào, A La ngẩng mặt cười với nàng ta, lại một nhát nữa đánh ngất nàng ta. Nàng vòng đến cửa sổ nhìn ra ngoài, bên dưới mặt nước cuồn cuộn. Bụng mừng rơn, nàng lùi lại hai bước phi chân đạp tới, chấn song “ rắc” một tiếng gãy đôi.
Thị vệ bên ngoài hỏi: “Có chuyện gì thế?”.
A La hốt hoảng vọt qua cửa sổ lao xuống sông.
Sở Nam đang đứng trên khoang thuyền, suy nghĩ đến lúc rời thuyền lên bờ. Hắn đoán, những người đuổi theo sẽ nhanh chóng đuổi kịp thuyền này. Nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của A La, vẻ tinh quái đáng yêu, hắn không nén được cười. Hắn biết, bắt cóc A La quả thực rất mạo hiểm, nhưng hai nước Hạ, Trần liên kết đồng minh, lúc này chắc đã tấn công Lâm Nam, bắt cóc nàng, cũng chưa hẳn không hay. Đang nghĩ như vậy, đột nhiên nghe thấy tiếng chấn song cửa sổ gẫy đôi, một bóng ngươi lao xuống sông, hắn vội lao theo. Trong đêm tối tóm được bàn chân của người đó ở dưới nước, hắn lật ngược lại kéo lên thuyền.
A La đang mừng có thể trốn được, đột nhiên thấy chân đau điếng, bị tay ai túm chặt, kéo giật lại.
Sở Nam nhìn kỹ nhận ra A La, hắn nổi giận: “Giỏi! Tắm mà còn bẻ gẫy chấn song bỏ trốn!”.
“Ai nói thế, rõ ràng là cửa sổ bị hỏng, hại bản công chúa suýt thì ngã xuống sông chết đuối. May mà Sở Nam vương tử cứu giá kịp thời, sau này bản công chúa sẽ bẩm với vương thượng trọng thưởng cho ngươi!”. A La thản nhiên nói rồi ngáp một cái, “Một buổi tối hai lần ngã xuống sông, ta buồn ngủ rồi, điện hạ cứ thong thả ngắm cảnh. Người đâu! Hầu bản công chúa đi nghỉ!”.
Sở Nam cười: “Để phòng công chúa không cẩn thận lại ngã xuống sông, bản vương sẽ đích thân hầu công chúa!”. Nói xong giơ tay tóm eo nàng ôm về phòng.
A La biết giãy giụa cũng vô ích, lòng thầm than mình xúi quẩy lại bị hắn tóm được.
Vào phòng, Sở Nam buông A La, lấy tấm khăn khô lau tóc cho nàng, tiện tay cởi áo của mình. A La toàn thân sởn gai ốc, lắp bắp: “Người... ngươi chớ làm bừa!”.
Sở Nam vừa lau nước trên người vừa tiến lại gần nàng: “Sợ hả?”.
A La lùi hai bước, lắc đầu: “Như thế có gì thú vị?”.
“Công chúa nói đúng, quả thực không thú vị, ta ghét nhất cưỡng bức nữ nhân. Có điều, trong khoang thuyền này nàng không thoát nổi, cũng chẳng có bình phong che chắn, nếu công chúa sợ ta nhìn thấy, thì không cần thay y phục”. Sở Nam khiêu khích.
A La nhìn xuống mình, lại nhìn tấm thân nửa trần của Sở Nam liền vớ chiếc khăn lau tóc cúi đầu v