Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4171 lượt.
ong chuỗi hạt trên cổ, cửa sổ đóng, nàng thò tay qua khe cửa, đập thật mạnh, lập tức một làn khói màu lam tím bùng loang trên không. A La vội chạy về ngồi yên trên ghế.
Lát sau, cánh cửa bị đạp tung, Sở Nam sầm mặt đi vào: “Quả thật đã coi thường nàng”. A La cười với hắn: “Da ngươi vốn đã đen, lần này thành Táo quân rồi!”. Nàng chỉ muốn kéo dài thời gian, thầm nghĩ, tín hiệu phát ra, nhiều nhất hai khắc nữa sẽ có người tìm đến.
Sở Nam tức giận ra tay, A La né người tránh, chân đá tay chém nhanh nhẹn né đòn, thầm nghĩ, có thể kéo dài thời gian bao nhiêu, tốt bấy nhiêu. Sở Nam giận dữ vận công, thân người vừa lắc, suy đoán của nàng không theo kịp tốc độ thay đổi của thân hình hắn, tình hình càng xấu, vừa nghĩ đến đây, lại bị điểm huyệt. A La tức lắm, những cao thủ võ công ở đây hầu như đều biết ngón này, bực là mình không có nội lực, không biết điểm huyệt, nếu không cũng điểm vài lần thử chơi.
Sở Nam sầm mặt kéo nàng xuống lầu, lại nhét nàng lên xe ngựa, đánh xe thật nhanh ra khỏi ngôi nhà. Một canh giờ sau, xe dừng, Sở Nam nhấc tấm ván ôm nàng xuống, đi vào một tòa nhà khác, xe ngựa vẫn đi tiếp.
Vào nhà, Sở Nam trừng mắt nhìn nàng: “Nếu nàng hô hoán, lời còn chưa kịp ra, ta lại điểm huyệt, nếu nàng định đánh, cũng không đánh lại được ta. Ta không điểm huyệt nhưng nàng phải biết điều”.
A La thở phào một hơi, xoa xoa vết tím trên cổ tay do vừa rồi bị Sở Nam nắm chặt, mắng: “Ngươi không biết nằm trong đó khác nào nằm trong áo quan?”.
“Y phục đã thay, pháo hiệu đó giấu ở đâu?”. Sở Nam hỏi.
Trong đầu lóe ra ý nghĩ, A La giơ tay tháo một bên khuyên tai, mở ra, “Làm gì còn, giấu ở đây này”. Sở Nam nghi hoặc nhìn nàng, đón lấy chiếc khuyên tai ngắm nghía, bên trong nụ hoa trống rỗng quả thực không còn gì. Lúc đó mới trả lại cho nàng rồi bỗng kéo tay nàng.
Sở Nam lấy ra viên pháo hiệu, ngắm nghía, lại nhìn A La, vung tay ném xuống suối, cười khẩy: “Xem ra thực sự không thể hoàn toàn yên tâm về nàng!”. Hắn đốt lửa, cởi cái túi trên lưng ngựa lấy ra lương khô và nước uống, đi đến bên A La, “Ta bón cho công chúa!”.
“Pháo hiệu của ta đã bị ngươi lấy hết, ở đây tối mịt mù, ta chạy sao được, ngươi cởi trói, để ta ăn được không?”. Nàng nhìn Sở Nam vẻ tội nghiệp.
Đôi mắt sáng hơn sao đó đã ngân ngấn ánh nước. Sở Nam không chịu nổi, lạnh lùng nói: “Nếu còn giở trò nữa, đừng trách ta không khách khí!”.
A La xoay cổ tay cổ chân, ngồi xuống ăn, tay vô tình cầm lên một cành cây đang cháy. Ánh lửa chiếu lên mặt nàng ửng hồng, đôi môi đỏ thắm, Sở Nam ngơ ngẩn nhìn, lòng rung động. A La vạch chữ “W” trên nền đất. Đột nhiên hỏi Sở Nam: “Tại sao lại đi về hướng tây? Ngươi không đi Trần quốc ư?”.
Sở Nam ừ hữ, không trả lời. A La lại hỏi: “Nếu ta lại bắn tín hiệu, có làm ngươi mệt đứt hơi không?”.
“Từ bây giờ, ta sẽ không rời nàng nửa bước!”.
A La cười, các ngón tay kẹp chặt một viên pháo hiệu vừa lấy từ trong giày, đột nhiên đập vào một thân cây, trên tầng không đen thẫm bùng ra làn khói lam tím, “Ta vẫn còn một viên, quên không nói với ngươi”.
Sở Nam nghiến răng, vung tay định đánh, sắp đến gần nàng lại chuyển hướng, đấm vào thân cây. Hắn nghiến răng, nói:
“Thật không thể mềm lòng với nàng!”. Nói đoạn, ôm nàng nhảy lên ngựa, phi nhanh trên đường núi.
A La ngoái nhìn, ở phía tây thành phố phía xa, cũng vọt lên một làn khói lam tím, nhìn thật đẹp mắt. Nàng cười lớn: “Ngươi chạy không xa được đâu!”.
Sở Nam tức giận một tay chẻ vào sau gáy nàng, nụ cười của A La tức thì vụt tắt. Ám Dạ đi một mạch về hướng nam đến kinh thành, không lâu sau lại gặp Lưu Giác vừa dẫn quân tới. Lưu Giác nhìn chàng, biết chưa có tin tức của A La càng sốt ruột. Lúc đó thành Lâm Nam cấp báo, quân Trần đến tập kích, thủy quân bị tổn thất khá nặng, Lâm Nam sắp thất thủ.
Lưu Giác không còn tâm trạng đi tìm A La nữa, nếu Lâm Nam thất thủ, mười lăm thành trì trên thảo nguyên không được che chắn, quân Trần có thể thẳng đường đánh thốc vào. Chàng lệnh cho ba quân lập tức quay về Lâm Nam ngay trong đêm.
Cùng lúc đó, Ám Dạ cũng nhận được tin báo của Minh tổ, An thành phía trước có tín hiệu cấp báo, trong một ngày ba làn khói báo, Cáp tổ đã tập kết người ngựa đi về phía tây tìm kiếm.
Lưu Giác nhìn Ám Dạ: “A La xin giao cho ngươi”.
“Chúa thượng yên tâm!”.
“Ngươi cũng cẩn thận!”.
Ám Dạ cười hì hì: “Phi tuyết công của chúa thượng đã luyện thành công!”.
“Đúng! Thì ra sau khi lòng buồn đau tột cùng mới biết sự kỳ diệu của công pháp, đột nhiên sáng tỏ!”.
“Năm xưa sư phụ từng nói, nếu chúa thượng luyện thành công Phi tuyết công, dân chúng có thể gặp họa! Nhưng Ám Dạ tin, mỗi lúc mỗi khác!”.
Lưu Giác nhìn Ám Dạ: “Nếu A La có gì bất trắc, coi như sư phụ nói đúng. Ta sẽ cho nước Trần tắm máu!”.
Ám Dạ thở dài: “Ám Dạ nhất định cứu được A La trở về!”.
Chàng phán đoán vị trí phát tín hiệu, nghĩ A La chắc chắn đang ở vùng rừng núi, chàng quyết định đi vòng chặn đường Sở Nam.
Sở Nam đưa A La đi vào trong rừng sâu. Cách xa Yên thành,