Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4166 lượt.
khu rừng rộng rậm rạp như mê cung nhìn hút mắt, cây cối phủ lấp lối đi. Sở Nam xuống ngựa, nhìn A La: “Nàng nói đi, ta phải làm thế nào với nàng?”.
Rừng bốn bề im lìm, tĩnh lặng, cây lá ken dày, không nhìn thấy ánh trăng. A La rùng mình, đêm tối che đậy bao tội ác! Mình lại ở bên Sở Nam ác tâm, độc thủ, như thỏ non trước miệng sói. Nàng lấy hết dũng khí nói: “Ngươi đừng quên, ta là công chúa Ninh quốc, vị hôn thê của Bình Nam vương, nếu ngươi dám làm tổn thương ta, đại ca ta và Lưu Giác sẽ tiêu diệt Trần quốc các ngươi! Bắt ta ngươi không sợ gây ra chiến tranh sao?”.
“Ha ha!”. Tiếng cười của Sở Nam vang vọng trong rừng, ánh mắt bùng phát dục vọng mãnh liệt, “Nói thực với nàng, quân đội Trần quốc lúc này chắc là đã tấn công thành Lâm Nam! Tiêu diệt Trần quốc ư? Đại quân Khởi quốc bây giờ cũng đang tấn công Biên thành, hai nước hợp lực, Ly vương và Bình Nam vương có chống cự được không!”.
Cùng với tiếng cười, một tiếng sấm ầm ầm bùng nổ trên không, tia chớp xanh lét phóng xuống như rạch đứt bầu trời, khiến khuôn mặt của Sở Nam càng ma quái. A La hoảng hốt, từ từ lùi về phía con ngựa. Cuối cùng nàng đã thấy sợ, lập tức co cẳng chạy.
Sở Nam nhìn thấy A La loạng choạng chạy trốn, cặp mày rậm nhướn lên, quăng sợi dây thừng, vòng dây chuẩn xác chụp lên người A La .
Thắt lưng bị xiết, đang chạy thục mạng về phía trước, bỗng bị dây thừng xiết chặt kéo giật lại, eo nàng bị thít đến nghẹt thở. Vừa ngoái đầu, Sở Nam từ từ kéo sợi dây thừng, cả người A La bị kéo giật từng bước, giống như thu cá trong lưới.
A La bị kéo, đành quay lại, giọng ấm ức nói: “Ngươi chẳng qua dựa vào võ công, ta... ta...”.
Sở Nam đã kéo được nàng về: “Rút cục nàng có bao nhiêu trò nữa đây, khiến ngựa ta chạy đến long móng, ta họa có điên mới không giết nàng!”. A La vung tay, một cái tát hướng vào Sở Nam, hắn giơ tay chặn lại, đôi mắt hoang dã xanh lét lấp lóe như chó sói đi tìm mồi trong đêm, mặt lộ nụ cười ma quái, giơ tay định ôm nàng. A La kinh hoàng, chân tay cuống cuồng giãy đạp, miệng vừa khóc vừa chửi, Sở Nam bất cần, những cái đạp của nàng chỉ như gãi ngứa, hắn ôm nàng sải bước thật nhanh.
Trong ánh chớp nhằng nhịt, mưa như trút nước, Sở Nam nhìn thấy phía trước không xa có một mỏm đá nhô lên. Bên dưới mỏm đá nhô ra khoảng một thước coi như vẫn còn khô, liền đi về đó, để A La vào trong: “Còn gây sự nữa, ngấm nước mưa bị ốm, không có ai chăm đâu!”. Nói xong ngồi bên ngoài mỏm đá, thân hình to cao chắn cả nửa mỏm đá che mưa cho nàng.
A La ngây người ngồi trong khe đá, nhìn Sở Nam. Lúc này mặt hai người rất gần, đều cảm thấy hơi thở của nhau. Nàng ngoảnh sang một bên: “Nếu ngươi ốm ta càng không biết cách chăm sóc!”.
Sở Nam quay lại nhìn nàng, những sợi tóc ướt dích bết trên mặt, nước mưa xối vào làn da nàng trắng trong như ngọc. Cổ họng khô đắng, nửa người nóng bừng, bỗng hắn quay người, thò đầu ngửa mặt hứng nước mưa dần dần tỉnh táo lại.
A La nhìn tấm lưng dày trước mặt. Mặc dù Sở Nam bắt nàng đi, lúc này nhìn hắn dùng thân người che mưa cho mình, nàng lại không thể nào ghét hắn được. Đột nhiên nghĩ đến Lưu Giác, khi ở cùng chàng, nàng không cần nghĩ nhiều, mọi mưa gió chàng đều che chắn hết. Vừa nghĩ như vậy, lòng đã thầm ước giá bây giờ được ở bên chàng. Nàng lặng lẽ mân mê chuỗi vòng trên cổ, lấy ra viên cuối cùng cầm trong tay. Nàng biết Sở Nam đã bị nàng làm cho khốn đốn, ngựa chạy không ngừng, hai ngày nay không được nghỉ. Nhưng, nghĩ đến Lưu Giác, tay nàng càng nắm chặt viên pháo hiệu.
Mưa vẫn không dứt. Hơi lạnh từ núi đá ập đến, mặc dù đã được Sở Nam che chắn, nhưng A La vẫn rất lạnh, co ro thu mình dựa vào vách đá, ngủ thiếp lúc nào.
Sở Nam lặng lẽ vận huyền công, chặn khí lạnh xâm nhập vào cơ thể. Khi mở mắt, ánh mặt trời đã chiếu sáng rực cả khắp khu rừng. Sở Nam đứng lên ngoái nhìn, A La vẫn ngủ. Trên mặt nổi lên những vết đỏ khác thường, hắn hốt hoảng giật mình, nhấc nàng lên ép vào người, xiêm áo nàng vẫn ướt, cơ thể nóng rẫy đang lên cơn sốt. Sở Nam lo lắng gọi: “Công chúa, Thanh La!”.
A La nghe tiếng gọi, mệt mỏi mở mắt, mỉm cười với Sở Nam, cánh tay yếu ớt vừa vung lên. Mặt Sở Nam biến sắc, một tay chộp lấy vật nàng vừa vung ra, bỗng “xì” một tiếng, làn khói tỏa ra từ tay hắn lượn lờ trong không trung, lại là tín hiệu màu lam tím. Sở Nam giận sôi người, buông tay, A La mềm nhũn ngã xuống đất.
Sở Nam cúi nhìn nàng, nghiến răng ken két: “Ốm như thế mà vẫn không quên phát tín hiệu? Ta hận là không thể...”.
Sở Nam trợn mắt nhìn A La nằm trên đất, cảm thấy máu xông lên não, hận là không thể một chân giẫm chết nàng. Xiêm áo A La dính đất người mềm oặt không còn sức lực. Sở Nam vừa hận vừa thương, ôm nàng nhảy lên ngựa phóng đi, nhất định phải rời khỏi đây thật nhanh.
A La mềm oặt trong lòng hắn, người vẫn sốt mê man. Sở Nam cảm thấy bất lực. Giai nhân trong vòng tay là người hắn khao khát, nhưng lại khiến hắn phát điên. Đánh, không được. Chửi mắng, nàng ta đang thoi thóp, nghe cũng không vào.
Ngày hôm nay, Sở Nam băng rừng vượt dốc không nghỉ, trời sắp tối nhìn thấy một h