XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

g, hôm nay phòng chỉ có một mình anh.”
Đáy lòng Cố Hàm Ninh run lên, chỉ cảm thấy Triệu Thừa Dư nói câu nói sau cùng lại thấp mấy phần, lọt vào lỗ tai, mang theo vài phần triền miên.
“Còn chưa đến giờ tắt đèn, nếu tới rồi quản lý ký túc sẽ nói thôi.” Thịnh Mạn Mạn bên cạnh nhiều hứng thú nhìn Cố Hàm Ninh gọi điện thoại, bị cô một tay đẩy gương mặt cười gian này ra, “Hát đúng là không tệ, coi như nghe biểu diễn đi.”
“Ừ, anh hát cũng rất hay a.”
“A, đúng a, so ra kém anh, nhưng mà đã lâu anh không hát cho em nghe rồi.” Cố Hàm Ninh cầm điện thoại di động, đi về phía bên cạnh, tránh đi ánh mắt của sáng quắc của Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu đã trở về phòng tắm rửa mặt.
“Chiều ngày mai anh không bận việc gì, muốn đi KTV hay không?”
“Không muốn.” Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, lại hạ giọng thêm mấy phần, “Nói không chừng ngày mai anh lại không rảnh, lại cho em leo cây đi.”
“Được rồi, ngày mai hãy nói. Vậy, hiện tại muốn anh hát một bài hay không?” Triệu Thừa Dư bên kia đề nghị, cũng chưa nghe Cố Hàm Ninh đáp, nhẹ ho khan vài tiếng, đầu bên kia điện thoại liền truyền đến tiếng hát trầm thấp của cậu.
“Không thể nói rõ tại sao anh trở nên rất chủ động
Nếu yêu một người cái gì cũng sẽ đáng giá đi làm
Anh muốn lớn tiếng tuyên bố lưu luyến không rời em
Ngay cả hàng xóm cách vách đều đoán được cảm nhận của anh bây giờ
Bên bờ sông gió thổi tóc bay bay
Dắt tay của em rung động vô danh một hồi
Anh muốn dẫn em về nhà ngoại anh
Cùng nhau nhìn mặt trời lặn mãi cho đến chúng ta đều ngủ
Anh muốn cứ dắt tay em như vậy không buông
Yêu có thể vĩnh viễn đơn thuần không có buồn đau không
. . .”
Ca từ quen thuộc, Triệu Thừa Dư hát lên lại hoàn toàn có loại phong cách khác, Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy rất êm tai rất êm tai, một bài hát nhưng không nhớ ra là bài gì.
Cô nắm thật chặt điện thoại di động, khóe môi nhếch lên, lắng nghe Triệu Thừa Dư hát đến cuối cùng, dưới lầu dường như lại vang lên một ca khúc khác, nhưng cô đã không nghe thấy, những thứ tiếng ca nhạc rock kịch liệt kia, từng chữ đều thua kém âm thanh trầm thấp trong điện thoại này, từng chữ từng câu, đều chảy vào trong lòng cô, mỗi nốt nhạc đều mang đến một tia run rẩy và ấm áp.
Trận biểu diễn loại nhỏ này, đến sau cùng, chỉ khiến cho phòng ngủ sinh viên nữ hai bên nhìn náo nhiệt, đến cuối cùng, nữ chính cũng không hề xuất hiện, mà chàng thanh niên ngay từ đầu còn chần chừ, cuối cùng, trong sự khuyên bảo của quản lý ký túc, chỉ có thể buồn bã rời đi.
Đến 11:30 rồi, dù là tối thứ bảy, ký túc xá sinh viên cũng phải tắt đèn rồi.
Cái sự kiện tỏ tình vô cùng náo nhiệt này, ngày hôm sau thức dậy, vẫn là tin tức lớn nhất trong ký túc xá nữ, Thịnh Mạn Mạn và phòng ngủ cách vách cùng nhau trao đổi tin tức, trở về thần thần bí bí nói cho Cố Hàm Ninh, cô gái Khương Mộc Ninh kia là ở tầng bốn, học khoa công trình kiến trúc, nghe nói tối hôm qua ở trong phòng ngủ, chỉ là luôn luôn không lộ diện, theo tin tức từ trong phòng ngủ truyền đến, vị nhóm trưởng “ban nhạc ngày mai” kia, đã tỏ tình nhiều lần, đều bị cự tuyệt nhiều lần.
Loại tin tức đồn thổi này, Cố Hàm Ninh dĩ nhiên là lúc rảnh rỗi nghe một chút, loại chuyện như vậy, mỗi học kỳ phải có ít nhất một lần, chỉ là tới trước mắt, xác xuất thành công chẳng hề cao.
Cũng phải, nếu như là lưỡng tình tương duyệt (hai bên đều thích nhau), còn phiền phức như vậy làm gì.
Hiện tại Cố Hàm Ninh cũng không biết có nên hối hận một chút hay không, lúc trước mình đồng ý quá dễ dàng rồi, hẳn là nên tỏ vẻ khó khăn một thời gian rồi mới tiếp nhận chứ.
Ai, ai bảo mình dễ dàng mềm lòng với Triệu Thừa Dư đây.
Cố Hàm Ninh chỉ tò mò tin đồn một chút mà thôi, rửa mặt xong liền không để ở trong lòng. Chờ cô ra khỏi phòng tắm, Triệu Thừa Dư gọi điện thoại tới, nói là trưa nay cùng nhau ăn cơm, sau đó gọi Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu và Mạnh Khởi Đức cùng đi nội thành hát karaoke.
Ý Triệu Thừa Dư là cơm trưa, hai người bọn họ cùng ăn, những người còn lại, cơm trưa xong trực tiếp đến KTV.
Cố Hàm Ninh một mình xuống lầu ăn sáng, đến thư viện đọc sách một lúc, liền nhận được tin nhắn của Triệu Thừa Dư.
“Em đang ở thư viện sao? Anh đến cửa nam rồi.”
Cố Hàm Ninh nhìn tin nhắn, mím môi cười yếu ớt, ra khỏi thư viện, chạy dọc theo đường về cửa phía nam, còn khoảng cách rất xa, đã thấy Triệu Thừa Dư đi tới.
“Cảm giác đã lâu không hẹn hò, cách thời giăn cơm trưa còn có chút thời gian, em muốn đi nơi nào?” Triệu Thừa Dư mấy bước liền đi tới trước mặt Cố Hàm Ninh, cười dắt tay của cô, rảnh rỗi bước về hướng trạm xe buýt, “Ừ, nếu không chúng ta đi KTV trước? Đặt một phòng nhỏ trước, buổi trưa đi ăn cơm ở bên cạnh, vừa lúc chờ bọn Khởi Đức đến.”
Cố Hàm Ninh cười liếc Triệu Thừa Dư chững chạc đàng hoàng đi phía trước, cũng rất nghiêm túc trả lời: “Hai người hát có cái gì hay, không bằng đi dạo phố đi.”
Triệu Thừa Dư thở dài trong lòng, quay đầu, mở to mắt nhìn Cố Hàm Ninh: “Không phải em không thích đi dạo phố sao. Vẫn là hát Karaoke thì hơn, yên tĩnh.”
“Trong KTV yên tĩ