Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

ạch Vũ Hân dường như vẫn không nhúc nhích, xem ra thực sự là ngủ rất say, cũng không tiện quấy rầy.
Cố Hàm Ninh cũng nhíu mày lại, chun chun mũi, gắng sức ngửi ngửi. Trong phòng ngủ giống như có mùi gì, hơi quen thuộc lại có chút kỳ quái. . .
Cố Hàm Ninh nghi ngờ đi tới chỗ mình, bước chân lại đột nhiên dừng lại, sắc mặt căng thẳng, bước nhanh qua leo lên thang, trèo lên giường Bạch Vũ Hân, lật một góc chăn, dừng tay lại.
“Miêu Miêu, gọi 120! Không được, cậu gọi điện thoại cho Mạnh Khởi Đức, hỏi xem Cao Thần có ở phòng không, nếu có, bảo cậu ta lập tức tới ngay.” Cố Hàm Ninh nói xong, cũng không giải thích, nhanh chóng leo lên giường Bạch Vũ Hân, lật hẳn cái chăn bông dày ra, sắc mặt lập tức trắng bệch.
”Sao, chuyện gì xảy ra!” Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn đồng thời kinh hô, lập tức hoảng loạn, “Mình gọi xe cứu thương!”
“Trước đừng gọi!” Cố Hàm Ninh mấp máy môi, vừa lấy điện thoại ra, vừa xem xét cẩn thận, “Thừa Dư, hiện tại anh lập tức lái xe đến dưới tầng ký túc xá bọn em, phải nhanh! Em không sao, là Bạch Vũ Hân, phải lập tức đưa cô ấy đi bệnh viện!”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn như phát khóc, chân tay luống cuống nhìn Bạch Vũ Hân trên giường.
“Miêu Miêu, gọi điện thoại! Mạn Mạn, cậu giúp Bạch Vũ Hân lấy một ít quần áo thường dùng!” Cố Hàm Ninh mặt thì bình tĩnh, nghiêm nghị nói, nhìn Bạch Vũ Hân, trong lòng cũng hơi hoảng loạn, nhưng lúc này nhất định phải có người trấn định lại.
Bạch Vũ Hân nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích, giống như đang ngủ, nhưng Cố Hàm Ninh biết rõ, hẳn là mất máu quá nhiều, cô ấy tạm thời hôn mê. Giờ phút này trong không khí, rõ ràng tràn ngập một mùi máu tươi, đều phát ra từ trên giường Bạch Vũ Hân. Ga trải giường vốn có một màu lam, giờ này ướt đẫm máu tươi, hơn nữa, đang chậm rãi lan rộng, Cố Hàm Ninh nhìn kỹ, đều là từ người dưới Bạch Vũ Hân chảy ra.
Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn có lẽ không hiểu, nhưng trái tim Cố Hàm Ninh như bị siết chặt lại một cách tàn nhẫn, gần như nghẹt thở.
Trước đây, cô cũng mất đi một đứa con. Một đứa trẻ ở trong bụng cô, chưa thành hình người, mà trước khi xuất hiện tất cả các triệu trứng này, thậm chí cô không hề biết mình đang mang thai rồi. Lúc đó, vì còn trẻ không hiểu chuyện, đây đã từng là tiếc nuối sâu sắc nhất của cô, nhưng về sau, cô lại cảm may mắn, cho nên, bây giờ cô có thể hoàn toàn không vương vấn quá khứ.
Triệu Thừa Dư tới đây thật sự nhanh. Mạnh Khởi Đức gọi điện thoại tới nói không tìm được Cao Thần, lúc ấy Cố Hàm Ninh và Thôi Hà Miêu đang hợp sức giúp Bạch Vũ Hân đang hôn mê mặc quần áo tử tế, bên ngoài ban đêm, nhiệt độ rất thấp, lúc này mà còn cảm lạnh nữa, càng phiền phức hơn.
Triệu Thừa Dư ngừng xe, bước nhanh chạy lên phòng 617, giúp đỡ Cố Hàm Ninh cõng Bạch Vũ Hân xuống lầu, Mạnh Khởi Đức cũng đã tới, Cố Hàm Ninh liền để Thịnh Mạn Mạn ở lại, cô và Thôi Hà Miêu cùng đi.
Máu trên người Bạch Vũ Hân vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, Cố Hàm Ninh nắm cái tay mảnh khảnh của Bạch Vũ Hân thật chặt, trong lòng như là bị một tảng đá to lấp kín, nặng trình trịch khiến lòng cô đã đau lại nặng nề, gần như không thở nổi.



Phủ nhận


Edit: VIOLET 



Cố Hàm Ninh nhếch môi, trong lòng cũng chẳng có gì bất ngờ. Bằng vẻ phách lối của Cao Thần, nếu thực sự hẹn hò, bọn họ không thể không nghe thấy chút tin đồn thổi gì, mà Bạch Vũ Hân, cũng sẽ không che giấu, không nói cho bạn học.
“Bọn mình chỉ là. . . cũng không phải thật hẹn hò . .” Cao Thần ấp a ấp úng nói, nhưng những người ở đây cơ bản đều nghe hiểu.
“Chuyện đã thành ra như vậy, mặc kệ cậu và Bạch Vũ Hân có phải bạn trai bạn gái không, trách nhiệm nên gánh cậu cũng không trốn thoát được. Có đi bệnh viện hay không tùy cậu.” Cố Hàm Ninh mím môi, lạnh giọng nói.
“Ninh Ninh!” Thôi Hà Miêu quay đầu nhìn về phía Cố Hàm Ninh.
“Tiền thuốc men tối hôm qua, tiền phí nằm viện, còn có tiền phí trị liệu về sau và phí bồi dưỡng, này nọ, cậu đừng hòng chạy trốn.” Cố Hàm Ninh nhìn chằm chằm Cao Thần, nói từng chữ từng câu rất rõ ràng.
“Tiền thuốc men, tiền nằm viện, còn phí bồi dưỡng về sau, đều phải tính vào.” Cố Hàm Ninh quay người lại, nhìn Cao Thần.
“Được!” Cao Thần cắn răng đồng ý, anh ta không đồng ý không được, cũng không thể thật sự ầm ĩ lên trường học.
Cố Hàm Ninh tính tỉ mỉ từng khoản từng khoản một, ngày hôm qua cô đã hỏi bác sĩ đại khái tiền nằm viện và chi phí, tuy chưa chính xác lắm, nhưng cũng có một con số đại khái, đương nhiên, cũng để điều kiện, viết rõ ràng nếu như không đủ, vẫn phải tăng chi phí. Sau đó dưới ánh mắt giám sát của mọi người, Cao Thần cắn răng, tường thuật tỉ mỉ tình hình, và số nợ, trên hai bản, sáu người ở đây ký tên lên, sau đó giao cho Thôi Hà Miêu tạm thời bảo quản.
“Thanh toán chi phí sau này, cậu liên hệ với Thôi Hà Miêu, dựa theo số tiền quy định, mỗi tháng một lần, thiếu lần nào, tờ giấy này sẽ bị nộp lên.” Cố Hàm Ninh nói với Cao Thần đang ủ rũ, sau đó nhìn anh ta


XtGem Forum catalog