Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
lại tất cả kẻ nào muốn ngấp nghé, muốn hôn, muốn ôm, muốn… vân vân, đều có thể, cùng lắm trở về nhà mình. . .”
Triệu Thừa Dư đang mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp, bị Cố Hàm Ninh nhẹ giọng “hừ” cắt đứt, anh còn định không ngừng cố gắng, mặt Cố Hàm Ninh đã hơi ửng đỏ, lấy tay bịt miệng anh, mở to mắt nhìn chằm chằm anh: “Chuyện này sau này hãy nói! Ít ra, trước chờ chúng ta thực tập rồi bàn bạc!”
Triệu Thừa Dư thấy rốt cuộc Cố Hàm Ninh đã cho một kỳ hạn, ánh mắt sáng lên, lập tức gật đầu.
Gần tới giờ tiết một buổi chiều, Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn mới bước vào phòng học, lúc ngồi vào bên cạnh Cố Hàm Ninh, mắt Thôi Hà Miêu còn có chút hồng hồng.
Cố Hàm Ninh chỉ quay đầu nhìn thoáng qua, nhưng không hỏi. Dù cô không hỏi, nhưng Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn cũng không phải là người giấu được, chờ đến hết giờ học, liền lôi kéo Cố Hàm Ninh đi toilet.
“Lúc mình và Vũ Hân nói chuyện, cậu ấy chỉ ngẩn người, vẻ như không sao cả, nhưng mình đi ra ngoài lấy nước, trở về đã thấy cậu ấy đang lau nước mắt. Cậu ấy nằm viện một mình, Cao Thần thậm chí ngay cả gặp cũng không muốn tới gặp cậu ấy.”
Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn đều bất bình tức giận, Cố Hàm Ninh chỉ nhếch môi, không nói gì, cũng may Thôi Hà Miêu cũng không phải là cần Cố Hàm Ninh đáp lời.
“Mình và Mạn Mạn bàn xong rồi, bữa trưa và tối hàng ngày mang cơm cho cậu ấy, buổi tối không thể ở quá lâu, trễ nhất là chín giờ phải trở về. Mình biết rõ cậu bận nhiều chuyện, còn phải thường xuyên nấu cơm cho Triệu Thừa Dư, cho nên, hai đứa mình sẽ thay phiên nhau.”
Cố Hàm Ninh mím môi, khẽ gật đầu.
“Chính là trên người Vũ Hân cũng không có bao nhiêu tiền, không biết bên Cao Thần bỏ ra có đủ hay không, loại chuyện như vậy, cậu ấy lại không muốn nói cho cha mẹ. . .”
“Tiền không đủ, mình cho mượn trước, chờ Cao Thần trả thì trả lại mình.” Cố Hàm Ninh nhìn gạch men sứ lạnh ngắt trên vách tường, nhẹ giọng nói.
“Vậy cũng tốt. Cậu yên tâm đi. Bên Cao Thần mình sẽ đi thúc giục.” Chung sống hai năm, Thôi Hà Miêu tự nhiên cũng phát hiện quan hệ của Cố Hàm Ninh và Bạch Vũ Hân rất bình thường, không hề giống bạn học ở cùng phòng hai năm, nhưng bình thường cũng không thấy hai người bọn họ từng có xung đột gì.
Về nhà
Trước khi Bạch Vũ Hân xuất viện, Cố Hàm Ninh đi thăm cô ấy một lần, bởi vì Thịnh Mạn Mạn có việc, Thôi Hà Miêu vừa giúp Bạch Vũ Hân thu dọn một ít quần áo, vừa mang theo đồ ăn, một người thật sự cầm không nổi, Cố Hàm Ninh chỉ có thể bất đắc dĩ giúp đỡ cầm cái túi. “Hân Hân, bọn tớ tới rồi. Hôm nay truyền dịch xong rồi ah.” Thôi Hà Miêu trên đường vẫn còn vẻ mặt lo lắng khi nói đến Bạch Vũ Hân, nhưng khi tiến vào phòng bệnh đã thay đổi thành khuôn mặt tươi cười.
“Ừ. Vừa xong.” Bạch Vũ Hân dựa vào đầu giường nhẹ giọng nói, trên mặt lộ ra nụ cười nhợt nhạt, khẽ gật đầu với Cố Hàm Ninh, “Làm phiền các cậu rồi.”
“Nói cái gì phiền với không phiền vậy.” Thôi Hà Miêu quở trách liếc nhìn Bạch Vũ Hân, lấy từng thứ đồ mình mang đến, bỏ vào trong ngăn tủ.
“Mấy ngày nay nhiệt độ lại giảm rồi, mình mang theo vài cái áo khoác dày cho cậu.”
Cố Hàm Ninh không nói gì, chỉ đứng dựa vào tường.
“Cẩn thận!” Triệu Thừa Dư vội vươn tay ôm chặt lấy Cố Hàm Ninh, một tay vỗ ngực bị đâm đau, “Đã biết không kịp rồi, sao không xuống sớm ah.”
Triệu Thừa Dư giơ tay búng nhẹ một cái trên trán Cố Hàm Ninh, không quan tâm sự oán trách của cô, duỗi tay kéo cô chạy ra bên ngoài: “Chịu khó chạy đi, nếu không thực sự sẽ không kịp.”
Cố Hàm Ninh chỉ có thể ghi nợ lại, bắt đầu chạy theo Triệu Thừa Dư: “Anh có mang theo bài tập không?”
“Mang theo. Em cho rằng anh hay quên giống em sao?” Triệu Thừa Dư chân dài, anh chạy một bước, Cố Hàm Ninh phải chạy hai bước, xem anh còn có thời gian nhàn nhã mà quay đầu lại giễu cợt mình, híp mắt, “Lần sau không viết giúp anh nữa. Luận văn cuối kỳ anh tự làm a.”
“Ừ, thế à. Vậy chỉ có thể tìm người khác, em cũng biết anh không am hiểu cái này. Nữ sinh trong khoa bọn em rất nhiều? Có lẽ sẽ có người không ngại giúp anh việc đó!” Triệu Thừa Dư không quay đầu lại, bờ môi đẹp mắt khẽ nhếch lên, nghe Cố Hàm Ninh ở phía sau tức giận quát nhẹ: “Triệu Thừa Dư!”
“Dĩ nhiên, cho dù họ muốn giúp, anh cũng sẽ không đồng ý. Nếu em không chịu giúp anh, anh chỉ có thể vùi trong thư viện, từ từ viết từng chữ từng chữ, cùng lắm là điểm cuối kỳ không đạt tiêu chuẩn thôi.” Triệu Thừa Dư quay đầu lại, nghiêm túc nói, dưới ánh trăng, đôi mắt đen bóng chiếu sáng rạng rỡ, chan chứa vẻ ấm áp nhẹ nhàng.
Cố Hàm Ninh nhếch khóe môi, trừng anh một cái, lúc này ngẩng cằm, dáng điệu xem ra rất kiêu ngạo: “Giúp anh viết không phải là không thể, nhưng phải xem biểu hiện của anh.”
Phòng học môn tự chọn buổi tối không quá xa, Triệu Thừa Dư dứt khoát dừng bước, tiến gần đến bên tai Cố Hàm Ninh nói: “Em thích loại biểu hiện nào? Em có muốn anh tắm rửa trước, chờ em không?”
Cố Hàm Ninh hơi híp mắt, thò tay ra sức véo eo Triệu Thừa Dư, sau khi nghe tiếng