Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
i thư viện, thì là đi phòng tự học, mặc dù thành tích của Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh đều tốt, thế nhưng cũng không muốn vì nhất thời buông lỏng mà mất đi điểm số vốn đạt được.
Trong trường học, mặc dù có thể gặp mặt thường xuyên, nhưng muốn tìm một chỗ riêng tư rất khó.
Lần này về nhà, Cố Hàm Ninh mang rất nhiều sách năm nhất năm hai đã dùng qua, mặc dù thực ra sau này có khả năng sẽ không dùng đến, nhưng cô vẫn không nỡ bỏ đi.
Trong mỗi một quyển sách, đều ghi lại những năm tháng không trở lại của cô, đợi đến khi sau này nhớ lại, những thứ này chính là bằng chứng tốt đẹp nhất.
Hai người chuyển vài chuyến, cuối cùng mới mang hết đồ đạc lên tầng ba.
Nhà mà gia đình Cố Hàm Ninh mua chính là biệt thự liên hợp, lúc mua bởi vì quá hoang vu, giá chỉ bằng một phần ba nhà trong thành phố, nhưng bây giờ đã tăng lên hơn một nửa rồi, tuy nhiên vẫn kém hơn rất nhiều so với giá sau này, đợi vài năm sau, dù cả đời cha mẹ Cố Hàm Ninh, chỉ dựa vào tiền lương tiền thưởng, căn bản kiếm không đủ tiền để mua một căn biệt thự như vậy.
Phòng Cố Hàm Ninh ở tầng ba, toàn bộ căn nhà, cũng chỉ có tầng ba là được thiết kế lắp đặt thiết bị hoàn toàn dựa theo ý của Cố Hàm Ninh. Phòng ngủ và thư phòng không ngăn cách, chỉ dùng một tủ chứa đồ cao bằng nửa người, dài hai mét để ngăn cách.
Cố Hàm Ninh híp mắt, nâng một chén trà nóng, hớp một ngụm. Buổi chiều, ánh mặt trời hắt lên người, thật ấm áp. “Thật là thoải mái~” Cố Hàm Ninh cảm thán một chút, bắt đầu kì nghỉ đông rồi, toàn thân thật dễ chịu.
Triệu Thừa Dư cúi đầu nhìn Cố Hàm Ninh tựa trên vai mình, gió nhẹ thổi lướt, sợi tóc cô lướt nhẹ qua cổ và gương mặt anh, kèm theo một trận tê dại, khiến lòng anh cũng bắt đầu ngứa ngáy.
Bên ngoài phòng ngủ của Cố Hàm Ninh là một ban công rất rộng, dựa theo ý muốn của cô, đặt một ghế tựa to đủ hai người, giờ phút này duỗi thẳng chân, gác ở trên mặt bàn nhỏ, hưởng thụ thời gian nhàn nhã, dễ chịu đến muốn ngủ.
Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh híp mắt, khóe môi vểnh nhẹ, bộ dáng lười biếng, đáy lòng hơi hơi nóng lên, không nhịn được xoay người, kéo người cô vào lòng, cúi đầu hôn lên vầng trán, bờ môi cô, ngậm nụ cười ngọt ngào kia vào trong miệng.
Trong lồng ngực anh, Cô Hàm Ninh rên khẽ một tiếng, ngoan ngoãn ngẩng đầu, hơi hơi nhắm mắt. Bọn họ xác thực đã không gần gũi một thời gian rồi, trong tuần thi, thư viện, phòng tự học đều có người, Triệu Thừa Dư nhiều nhất cũng chỉ ngẫu nhiên hôn một chút, nụ hôn ngấu nghiến này trái lại khiến lòng anh bắt đầu nóng lên, cái tay vốn ôm eo nhỏ của cô, chậm rãi trượt xuống, đến khi ý thức được thì tay anh đã đặt ở nơi không nên đặt, đầu anh nóng lên, hơi thở gấp gáp, kiềm chế.
Triệu Thừa Dư càng sợ chính mình nhịn không được, nhưng lại không nỡ buông người trong ngực ra, chỉ có thể gắng sức kiềm chế sự rung động tự đáy lòng, thấp giọng tính toán xong tương lai.
Diêu Tuệ Nhã đã sớm gọi điện thoại, bảo Triệu Thừa Dư cơm nước xong mới được đi. Tuy lo lắng ánh mắt sắc bén của cha Cố Hàm Ninh, Triệu Thừa Dư vẫn ở lại ăn cơm tối.
Vì để có thêm thời gian sau tết âm lịch, hôm sau Triệu Thừa Dư trở về thành phố H.
Tám rưỡi ngày mùng hai tháng giêng, Triệu Thừa Dư xách theo túi lớn, túi nhỏ đúng giờ xuất hiện trước cửa.
Sau khi Cố Hàm Ninh và ba mẹ bàn bạc xong, ba mẹ lại tự bàn với nhau nữa, cuối cùng quyết định bảo Triệu Thừa Dư đến nhà ăn cơm vào mùng hai tháng giêng. Tuy rằng, không phải là lần đầu tiên đến, nhưng rõ ràng Triệu Thừa Dư thận trọng hơn so với bình thường, nhất là khi nhìn thấy Cố An Quốc mặc âu phục phẳng phiu, còn có Diêu Tuệ Nhã trang điểm nhã nhặn, trong lòng tức khắc bất an, sợ trong trường hợp trọng đại này, mình phạm sai lầm gì.
“Cô, chú, chúc mừng năm mới.”
“Ngoan ngoan, Thừa Dư mau vào, Ninh Ninh, con dẫn Thừa Dư đi thăm quan nhà mình đi.” Diêu Tuệ Nhã quay đầu, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của ông xã mình, trừng mắt một cái, quay lại tươi cười nói: “cũng không phải lần đầu tiên cháu đến đây, cứ coi như nhà mình, tự nhiên đi.”
Cố Hàm Ninh thầm bật cười trong lòng, nếu không phải lần đầu tiên đến, còn thăm quan cái gì? Cô liếc mắt nhìn vẻ mặt hoàn toàn khác biệt của ba mẹ, lại nhìn vẻ căng thẳng của Triệu Thừa Dư, quyết định dẫn anh đi thả lỏng một chút, đỡ phải nhìn ba nhà mình trừng Triệu Thừa Dư thành cái lỗ.
“Vậy thì đi lên lầu tham quan đi” Cố Hàm Ninh kéo tay Triệu Thừa Dư, đi lên lầu. Diêu Tuệ Nhã vội vàng túm lấy Cố An Quốc đang có sắc mặt khó coi, trừng mắt, thấp giọng mắng: “Anh yên cho em, hôm nay, dám làm con rể em sợ, buổi tối em liền lột da anh.”
Cố An Quốc dịu mặt lại, sửa sang lại cà vạt, vẫn nhìn chăm chú về phía cầu thang: “Anh chỉ đang lo lắng thôi!”
“Lo lắng cái gì? Ninh Ninh lớn như vậy, anh cứ canh ở nhà thì có ích gì, không phải hai đứa vẫn luôn gặp nhau ở trường sao” Nói một phen, vẻ mặt của Cố An Quốc lại đen thêm một tầng.
“Anh cũng không nghĩ lại xem, lúc trước anh đến nhà em, ba mẹ em cũng đâu xem anh như kẻ trộm mà canh giữ” Diêu Tuệ Nhã như có như không n