Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

sau đó liền đi lên lầu, về sau mẹ cô nói lại với cô, đó không phải là lần đầu tiên, cho nên, cái giá của cô, cũng không kém gì so với Triệu Thừa Dư, chỉ là nói việc này ra, có khi lại khiến anh nóng ruột nóng gan hơn muốn quyết định việc cưới xin, cho nên, cứ giữ bí mật đi.
Khi ăn cơm, không khí dịu đi rất nhiều. Sắc mặt Cố An Quốc ôn hòa hơn nhiều, thậm chí còn tươi cười: “Thừa Dư, nào, uống với chú một chén !” Nói xong, “cạch” một tiếng, đặt bình rượu lên bàn.
Sắc mặt Triệu Thừa Dư thoáng chốc biến đổi.






Dáng vẻ say rượu


Một ly rượu trắng năm tám độ đặt lặng đặt trên bàn cơm, sắc mặt Triệu Thừa Dư khẽ biến.
“Ba, anh ấy còn phải lái xe mà.” Cố Hàm Ninh buồn cười, nhìn ba mình.
“Không sao, để anh uống với chú, cùng lắm thì đến lúc không lái xe.” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh cười, quay đầu nhìn Cố An Quốc : “nhưng tửu lượng của cháu không tốt lắm, xin chú giơ cao đánh khẽ.”
“Được. Hôm nay, chúng ta không say không về!” Cố An Quốc gật đầu cười, bắt tay vào việc, bước chân vững vàng đi về phía nhà bếp giúp đỡ.
“Có thể được không?” Cố Hàm Ninh có chút lo lắng nhìn Triệu Thừa Dư, tuy chưa hề thấy Triệu Thừa Dư từng uống say, nhưng đó là vì anh chưa từng uống quá nhiều, làm gì có sinh viên nào đi uống rượu trắng năm tám độ nha !
Tuy chỉ có bốn người, nhưng nhà họ Cố ít khi có bữa tiệc náo nhiệt như thế. Cố Hàm Ninh nghĩ, thì ra ba mẹ đều đã chuẩn bị, cô đoán được mở đầu, nhưng lại không biết kết thúc.
“Uống! Lại uống…”
Cố Hàm Ninh nhìn thấy Cố An Quốc ăn nói không rõ ràng, càng thêm bất đắc dĩ, không thể khuyên được, lúc này chén rượu đã được đặt mạnh lên bàn cơm, mà chủ nhân của chén rượu, đã bắt đầu lảo đảo.
“An Quốc, đừng uống nữa ! Ninh Ninh, con ở lại với Thừa Dư đi, mẹ dìu ba con lên lầu trước!” Diêu Tuệ Nhã trừng Cố An Quốc một cái, đáng tiếc, ông đã lờ đờ rồi.
“Tôi còn muốn uống…” Cố An Quốc mơ hồ lầu bầu, Cố Hàm Ninh buồn cười, nhìn dáng vẻ say rượu hiếm thấy của ba mình, quay đầu nhìn về Triệu Thừa Dư vẫn tỉnh táo.
Tuy rằng, uống cũng không ít, nhưng trên mặt Triệu Thừa Dư không có vẻ gì là say rượu, mà đôi mắt lại càng thêm sáng ngời, như cảm nhận được tầm mắt của Cố Hàm Ninh, anh quay đầu, nhìn Cố Hàm Ninh chằm chằm, khóe môi cong lên ý cười: “Hàm Ninh.”
“Ơi?” Cha mẹ đã rời bữa tiệc, ánh mắt nóng bỏng của anh khiến mặt Cố Hàm Ninh hơi nóng lên.
“Hàm Ninh” Triêu Thừa Dư cười, hơi thở thoang thoảng hương rượu, đưa tay xoa xoa hai má mịn màng của Cố Hàm Ninh, lưu luyến không muốn buông tay, còn nhẹ nhàng nỉ non: “Hàm Ninh”
Cố Hàm Ninh âm thầm trợn trắng mắt, được rồi, cuối cùng vẫn là say rượu rồi, dáng dấp say rượu của mỗi người đều không giống nhau, anh uống say rồi thì ra là thế này, trông lại ngoan ngoãn đấy. Cố Hàm Trữ thở dài thật mạnh tận đáy lòng. Cô và mẹ cô, mỗi người chăm sóc một người, chẳng ai kém ai.
“No chưa?” Cố Hàm Ninh để tay Triêu Thừa Dư vào lòng bàn tay, nhẹ giọng hỏi.
Triệu Thừa Dư cười yếu ớt, gật gật đầu, đôi mắt đen nhánh phản chiếu khuôn mặt của Cố Hàm Ninh, trong suốt pha lẫn ý cười sung sướng: “No rồi. Hàm Ninh.”
Cố Hàm Ninh nghĩ đến vừa rồi, ba mẹ mình người rót rượu người gắp thức ăn, Triệu Thừa Dư đều ăn uống hết, bây giờ, xem ra là nửa bụng thức ăn nửa bụng rượu, chắc chắn là no rồi, cô cũng buông đũa, quyết định nhân lúc Triệu Thừa Dư vẫn còn bình thường, đưa người lên lầu, người say rượu thường thích ngủ, nếu lăn ra ngủ rồi, thì cô không kéo nổi.
“No rồi, thì lên lầu ngủ một giấc!” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng dỗ, ngồi dậy, đưa tay kéo Triệu Thừa Dư đứng dậy.
“Được” Triệu Thừa Dư gật đầu, đứng dậy, đôi mắt trong suốt mà ướt át hơn so với bình thường nhìn Cố Hàm Ninh, để cô chậm rãi kéo anh đi lên lầu.
Cố Hàm Ninh thấy Triệu Thừa Dư ngoan ngoãn để cô kéo anh lên lầu, thì bật cười trong lòng, thế này giống như đang dắt chú cún ngoan ngoãn thế.
Thuận lợi đến phòng ngủ tầng ba, Cố Hàm Ninh dẫn Triệu Thừa Dư đến bên giường, xốc một góc chăn: “Ngồi xuống” Triệu Thừa Dư ngoan ngoãn ngôi xuống, đưa tay kéo Cố Hàm Ninh. Cố Hàm Ninh bị bất ngờ không kịp phòng bị, lập tức ngã trên người Triệu Thừa Dư, cô đưa tay chống, thế này mới ngồi vững.
“Đừng lộn xộn” Cố Hàm Ninh trừng Triêu Thừa Dư, muốn đứng lên, lại bị anh nắm tay mãi không chịu buông: “Trước tiên, anh buông tay, em giúp anh cởi giày.”
“Ừ.” Triệu Thừa Dư đáp lại, qua vài giây mới buông tay.
Cố Hàm Ninh khom lưng giúp Triệu Thừa Dư cởi giày: “Nhấc tay.” Thuận lợi cởi áo khoác ra, cô nhìn nhìn quần của Triệu Thừa Dư mà bối rối rồi: “Tự anh cởi quần đi.”
“Không được, em giúp anh!” Triệu Thừa Dư bĩu môi, nhẹ giọng tự tuyệt.
Cố Hàm Ninh nghẹn họng, trừng Triệu Thừa Dư, nhất thời không biết xử lý làm sao. Quên đi, không cởi vậy.
“Nằm xuống” Cố Hàm Ninh đẩy, Triệu Thừa Dư chậm rãi nằm xuống, mở to mắt, nhìn Cố Hàm Ninh: “Em đi lấy khăn mặt, anh nằm yên!” Cố Hàm Ninh lo lắng căn dặn, lúc này, mới đi vào phòng tắm lấy khăn ấm, giúp Triệu Thừa lau tay và mặt, rồi kéo chăn c


Old school Easter eggs.