Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
à, giờ em mới phát hiện ra, hôm nay anh ăn mặc thật là phong tao… ấy nhầm, thật là phong tình đó, giống hệt lần trước.”
Cố Thành Ca khẽ híp mắt hỏi ngược lại cô: “Em muốn nói gì?”
Triệu Tử Mặc chỉ chỉ về phía trước.
Nhìn ra kia, ước chừng cách khoảng hai trăm mét, tọa lạc sừng sững một khu nhà gắn biển “Thiên thượng nhân gian ngu nhạc thành”, mấy chùm đèn nháy không ngừng đổi màu, từng con chữ thay nhau sáng lên, lấp la lấp lánh trông bắt mắt vô cùng.
Triệu Tử Mặc lại cười toe toét: “Cực phẩm, hôm nay anh ăn vận phong tình như thế, mà em đây cũng chẳng thua kém gì, không bằng chúng ta đi happy một bữa đi?”
Cố Thành Ca nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh trở nên bình tĩnh thản nhiên lạ thường, hai con ngươi đen láy sâu thăm thẳm không hề gợn sóng, anh hỏi: “Đi đâu và làm gì?”
Triệu Tử Mặc cười nịnh bợ: “Đi nhảy chứ còn làm gì! Em phát hiện ra âm thanh ở đó tốt vô cùng ấy!”
“Đi nhảy à…” Cố Thành Ca chậm rãi gật đầu, sau đó, anh từ từ nghiêng người sát lại gần cô, khóe môi nhướn lên thành hình cung cực kỳ quyến rũ, khiến cho người đối diện bất giác phải mặt đỏ thân run, rồi anh từ tốn nói: “A Mặc, có phải là em muốn nhảy với anh…”
“Đúng thế đúng thế! Chúng ta đi được không?” Tâm trạng Triệu Tử Mặc lúc này có thể nói là cực kỳ hưng phấn, nhưng mà… vẻ mặt anh sao kỳ lạ thế không biết? Chẳng lẽ thật sự là nhờ vào ánh đèn đẹp tuyệt ban nãy, mà bây giờ mới có thể mỉm cười như thế sao?
Cố Thành Ca tiếp tục nhích tới gần cô, những ngón tay dài dài của anh khẽ khàng mân mê vành tai cô, cười như không cười dí sát vào tai cô nói nhỏ: “Em thật sự muốn nhảy với anh, hai người dính chặt vào nhau?”
“Hả?” Triệu Tử Mặc nhất thời không kịp phản ứng, lại còn thêm cả sức nóng bên tai mang lại, khiến cho đầu óc cô vốn đã chậm chạp, nay lại càng không thể suy nghĩ được gì.
Bỗng nhiên tai bị nhéo mạnh, cơn đau từ đâu ập tới, khiến cho cô không nhịn được, kêu “ái ui” mấy tiếng.
Cùng lúc đó, giọng nói lạnh lẽo của Cố Thành Ca chợt vang lên: “Triệu Tử Mặc, xem ra em có vẻ ngứa ngáy quá nhỉ, đừng quên chuyện bị đổ oan lần trước là xảy ra ở đâu!”
Thế là, bạn Triệu Tử Mặc nhà chúng ta liền xìu ra như bún.
Cơ mà, nói đi nói lại thì cô vẫn không phục: “Không cho thì nói một câu là được rồi, sao lại còn nhéo tai em, hơn nữa lại nhéo đau chết đi được, anh chả biết hạ thủ lưu tình gì cả!”
Cố Thành Ca ngồi lại vào ghế lái, thản nhiên buông ra một câu: “Em ngoan chút đi, anh làm như thế mới có thể khiến cho em sau này không còn dám nghĩ đến mấy chuyện đó nữa.”
Triệu Tử Mặc làm ra vẻ ủ rũ, nhưng thực ra, mái tóc dài rũ xuống đã che đi đôi môi đang nhếch lên cười của cô.
Cực phẩm có tâm trạng để đùa với cô như thế, chứng tỏ mọi buồn phiền trong lòng anh đã vơi đi ít nhiều rồi.
Đột nhiên, điện thoại di động của Cố Thành Ca bỗng vang lên, sau khi anh nhận điện, khuôn mặt thoắt cái đã trở nên cực kỳ nghiêm túc, cuối cùng anh chỉ nói một câu: “Anh lập tức tới ngay.”
Nói đoạn, anh nhanh chóng khởi động xe.
Trên đường đi, Triệu Tử Mặc hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Cố Thành Ca: “Ba của Lương Kính xảy ra chuyện, đang ở đồn cảnh sát.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Ba của Lương Kính, là kẻ đã nhẫn tâm vứt bỏ cậu nhóc và Lương nãi nãi đó sao?
.
.
Trước cửa đồn cảnh sát, Lương Kính vừa lo lắng vừa bất an đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng cổ lên nhìn về phía xa xa, đến khi một bóng người quen thuộc xuất hiện, cậu nhóc liền vội vàng chạy tới, giọng nói có chút gì đó run rẩy: “Cố ca ca…”
Cố Thành Ca đặt tay lên vai cậu nhóc, tỉnh táo nói: “Đừng vội, trước tiên nói cho anh biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”
“Dạ.” Lương Kính cố gắng trấn tĩnh lại, đến lúc Triệu Tử Mặc đi tới nơi thì cậu nhóc cũng bắt đầu kể: “Chuyện là vậy, vì là ngày cuối tuần nên em đến thăm ba, đến xế chiều thì người đàn bà họ Giang kia tới, năm đó cũng chính vì bà ta mà ba mới bỏ rơi mẹ, nên em cực kỳ ghét bà ta, lúc bà ta vừa bước vào nhà thì em cũng đi luôn, lúc về đến nơi thì mới phát hiện ra thuốc của bà nội đang ở chỗ ba, cho nên em quay lại, còn chưa tới nơi thì đã nhìn thấy người đàn bà kia đang hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, ba em đuổi sát phía sau, lúc nhìn thấy em, ba liền gọi em đến giúp ông, ông bảo người đàn bà kia đã trộm của ông rất nhiều đồ rồi, nhất định phải đuổi theo, mà hai người cùng đuổi thì sẽ dễ hơn, nhưng bà ta lại lật mặt, la hét ầm ĩ rằng bọn em là kẻ cướp, đến khi bà ta chạy ngang qua đường, bị xe tông trúng, tắt thở tại chỗ, bọn em bị giải đến đồn cảnh sát…”
“Là Giang Chức Mộng sao?” Cố Thành Ca đột nhiên lên tiếng hỏi.
Lương Kính gật đầu: “Chính là bà ta.”
“Chờ một chút,” Cố Thành Ca lướt qua Lương Kính: “Để anh bảo lãnh ba em ra trước đã.”
Đến sau khi Triệu Tử Mặc cũng theo anh bước vào, đã nhìn thấy anh đang nói chuyện với một vị nữ cảnh sát, vẻ mặt anh lúc này vừa trầm lặng vừa tỉnh táo, trong đôi ngươi lóe ra một vầng ánh sáng không cách nào hình dung nổi.
Một lát sau, vị nữ cảnh sát kia nói: “Xin lỗi Cố luật sư, nhưng Lương Tích Côn hiện đang là bị cáo, dính đến cái chết của