Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

là trước kia cô đã từng nằm vùng ở chỗ bọn chúng, gây ra một tổn thất nặng nề cho mạng lưới buôn ma túy ở Phong Thành, bây giờ lại có người khai rằng, lúc cô nằm vùng đã ký một hiệp nghị với tên trùm sỏ, vấn đề này quả thực quá lớn, cho dù tôi tin cô, nhưng trên tôi vẫn còn Trưởng cục, không thể vì muốn bao che mà làm xằng làm bậy được, cho nên bây giờ chỉ còn cách chờ cho mọi hiềm nghi về cô được giải tỏa hết. Lần này đích thân tôi đi cùng mấy người bọn họ, cũng là muốn ngăn cản họ làm điều gì quá phận, yên tâm đi, có tôi ở đây cô sẽ không sao.”
Phó Khinh Chước lúc này đã tức đến nỗi không thốt nên lời, nhưng tên cảnh sát họ Giang kia có trong tay giấy lục soát, khiến cho cô không biết phải làm gì, đành gọi Cố Thành Ca ra dặn dò mấy câu.
“Thành Thành, con tạm thời qua chỗ bà ngoại đi, hôm nay mẹ không thể tiếp tục dạy con vẽ tranh rồi.”
Cố Thành Ca vẫn nhất mực không chịu đi: “Mẹ…”
Phó Khinh Chước cười trấn an: “Mẹ không sao, con yên tâm đi.”
Cậu bé Cố Thành Ca lúc ấy chỉ mới có mười ba tuổi, cho dù có điềm đạm hiểu biết đến mấy, cũng có thể dễ dàng vì một nụ cười của Phó Khinh Chước mà ngoan ngoãn nghe theo.
Nhưng vừa ra khỏi nhà mấy bước, trong lòng vẫn cảm thấy hoang mang rối loạn, cậu liền đổi ý, chạy vội lên lầu bước vào nhà.
Cậu chạy xuyên qua phòng khách, dừng sững lại trước cửa phòng vẽ tranh, ngay lúc ấy một tiếng “Đoàng –” lạnh lẽo vang lên, trên ngực Phó Khinh Chước đã nhuộm một màu đỏ tươi, chiếc áo lông trắng như ngập trong vũng máu, khiến cho Cố Thành Ca chết lặng, chỉ còn biết giương mắt nhìn.
Cố Thành Ca vẫn không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao tình thế lại biến thành như thế, sau này Vương Cức Chính mới đau buồn nói cho cậu biết: “Mẹ cháu tàng trữ 500 gram thuốc phiện, vì cô ấy muốn phản kháng, cho nên mới bất đắc dĩ phải cướp cò…”

Tình thế hiện nay đối với Triệu Tử Mặc mà nói, đã không thể dùng hai từ “kinh ngạc” mà hình dung nữa rồi, hai lần, tại sao mới chỉ là một cậu bé, mà đã hai lần phải ngập ngụa trong những mảng kí ức ngập tràn máu tanh như thế? Chỉ có điều, anh của ngày hôm nay, không điên loạn cũng không bệnh hoạn biến thái – anh đơn giản chỉ là một người con trai lạnh lùng xa cách và luôn ẩn giấu suy nghĩ tâm tư của mình vào bên trong, âu cũng là sự phù hộ lớn của ông trời.
Cô bước tới trước mặt anh, đưa tay lên nhẹ nhàng vòng qua eo anh, đầu tựa khẽ vào ngực anh, giọng nói dịu dàng tràn ngập yêu thương: “Thành Ca, mọi chuyện đều qua rồi, bây giờ anh đã có em…”
Một lúc lâu sau, Cố Thành Ca mới đáp: “Ừ, bây giờ anh có em, cũng là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh.”
“Thật không?”
“Ừ. Trước kia anh thường gặp ác mộng, bây giờ hầu như không còn xuất hiện nữa.”
“Còn gì nữa?”
“Trước kia nếu như cảm thấy không cần thiết, anh rất ít khi mở miệng nói chuyện, còn bây giờ… ít nhất hôm nay đã lưỡi khô miệng nóng rồi.”
Triệu Tử Mặc: “… Nhưng mà, những điều này cùng lắm cũng chỉ là thay đổi thôi, sao gọi là bước ngoặt được?”
Nhiều thay đổi cùng một lúc như thế, sao không gọi là bước ngoặt được chứ?
Thế là, Cố Thành Ca lại tiếp tục kiên nhẫn: “Vậy thì, từ nay về sau anh sẽ không còn phải cô đơn một mình nữa, có tính không?”
Triệu Tử Mặc: “…”
Tính, chắc chắn tính! Hơn nữa, cô còn rất thích cái cụm từ “từ nay về sau” nha…
Có điều, tại sao anh lại khẳng định rằng trước đây anh luôn một mình cô đơn? Không phải anh có bà ngoại, có ba, có em gái Cố Thành Tây nữa sao?
Mặc dù cô rất muốn hỏi, nhưng chỉ cần rằng nếu bây giờ mà tiếp tục hỏi về chuyện quá khứ của anh, chắc chắn sẽ làm anh thêm đau lòng, thì lòng hiếu kỳ trong tâm trí cô cũng đột ngột biến mất không còn tăm hơi.
Bất chợt, anh lên tiếng hỏi: “Có phải anh rất ích kỷ, rất hèn hạ không?”
Triệu Tử Mặc: “???”
Cố Thành Ca: “Kể cho em nghe những chuyện tưới đẫm máu tanh như thế, tranh thủ sự thương hại của em.”
Triệu Tử Mặc khẽ hừ mũi: “Em một chút cũng không hề thương hại anh.”
Cô ngừng lại đôi chút, đôi tay càng siết chặt lấy anh: “Thành Ca, em đau lòng thay anh!”
Phía trên đầu cô đã không còn giọng nói đáp trả nữa rồi, chỉ còn một vòng ôm, thật chặt, thật ấm áp.
Một lúc sau, Triệu Tử Mặc hỏi: “Chiều nay anh muốn hai đứa tiếp tục ở trong phòng, hay muốn ra ngoài giải sầu đây?”
Cố Thành Ca: “Chỉ cần em ở bên cạnh, thế nào anh cũng chịu.”
Hay nói cách khác, cô không cần phải dành một không gian yên tĩnh cho anh đâu!
Nghe thấy thế, Triệu Tử Mặc lập tức nhảy cẫng lên: “Vậy cùng em ra ngoài đi dạo đi! Tiếp tục ngày hẹn hò của chúng ta!”






Âm mưu, dương mưu.
Cả buổi chiều, Triệu Tử Mặc phải mang trong mình một trọng trách rất to lớn và cao cả, đó là nghĩ cách làm sao cho mọi suy nghĩ tâm tư bị đè nén đã lâu của cực phẩm được giải tỏa hết.
Có điều, bằng vào tính cách ương bướng ngang ngạnh nhưng vẫn rất đỗi vui vẻ thẳng thắn của cô, không cần phải nát óc suy nghĩ hay vắt kiệt sức để tìm ra trò gì khiến cực phẩm vui hết, bởi vì chỉ cần đi bên cạnh cô, được


Teya Salat