80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

nh là Trư Bát Giới; lại vừa vui – vì ngay sau đó còn gắn thêm hai chữ “cõng vợ”.
Vì thế cho nên hắn ta cũng chả thèm đáp lại câu nào sất, chỉ quay sang Cố Thành Ca đang đứng cách đó không xa, chào hỏi mấy câu.
“A Mặc, cho ta mượn cục cưng của mi chút xíu.” Cố Thành Tây bỗng nhiên nhảy xuống khỏi người Tiêu Sở Diễn, đi thẳng đến trước mặt Cố Thành Ca: “Anh trai, lại đây em nói chuyện tí.”
Nói đoạn, cô nàng lôi Cố Thành Ca đi xa mấy mét.
Triệu Tử Mặc hết sức tò mò: có chuyện gì mà phải tránh mặt cô với Tiêu Sở Diễn thế không biết?
Nhìn sang phía Tiêu đại bổn tôn, hắn cũng lắc đầu, tỏ vẻ không rõ.
Bỗng nhiên, giọng nói đầy vẻ châm chọc mỉa mai của Cố Thành Ca từ xa xa truyền đến: “Ông ta muốn gặp anh làm gì? Kể từ lúc ông ta đuổi anh ra khỏi cổng Cố gia, anh với ông ta đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa rồi!”
Cố Thành Tây nghe vậy thì tỏ ra hơi hoảng hốt: “Anh! Bây giờ ba…”
Cố Thành Ca lạnh lùng cắt ngang: “Thành Tây, không cần phải nói hộ cho ông ta, anh bây giờ vẫn xem em là em gái. Việc đã rồi, anh cũng không cần phải nói tha thứ hay không mà làm gì nữa. Từ trước đến nay, người mà ông ta nợ, chỉ có mẹ em thôi!”
Cố Thành Tây cứng người, không biết phải nói gì.
Lát sau, Cố Thành Ca quay trở về chỗ Triệu Tử Mặc và Tiêu Sở Diễn đang đứng, khuôn mặt tuấn tú bất phàm của anh giờ phút này đã bị bao phủ bởi một luồng khí lạnh, anh bước tới nắm lấy tay cô: “A Mặc, chúng ta về.”
Sau khi lên xe, lâu thật lâu anh vẫn chưa có động tĩnh gì, hai bàn tay chỉ ghì chặt lấy vô lăng, đôi mắt sâu thăm thẳm trông hệt như dòng nước xoáy đen ngòm.
Triệu Tử Mặc không dám mở miệng, chỉ nơm nớp len lén nhìn anh.
Lúc lâu sau, Cố Thành Ca mới chậm rãi khởi động xe.
Anh nói: “A Mặc, anh không sao.”
Triệu Tử Mặc buông lỏng một hơi, trong trí nhớ của cô, từ trước đến nay rất hiếm khi anh để lộ tâm tình suy nghĩ của mình ra bên ngoài, giọng nói tràn đầy hàn khí và khuôn mặt lạnh lẽo như núi băng ngàn năm của anh ngày hôm nay, quả thực cô chưa bao giờ nhìn thấy.
Nhưng lần này cô cũng không hỏi gì cả, bởi vì cô nghĩ, làm sao có thể chỉ trong một ngày mà khơi dậy cả hai nỗi đau của anh được, cho nên chỉ dịu dàng nói: “Vậy chúng ta đi ăn cơm đi? Em đói muốn chết rồi!”
Hoàng hôn buông xuống khắp nơi, bốn phía đều đã lên đèn, Triệu Tử Mặc gục đầu lên cửa kính xe nhìn những cột đèn đường sáng trưng đang chiếu rọi, ngàn dặm phồn hoa.
“Cực phẩm, dừng xe dừng xe!” Cô bỗng nhiên kêu to mấy tiếng.
Cố Thành Ca quay sang nhìn cô, hỏi: “Sao vậy?”
Mặt mày Triệu Tử Mặc lúc này trông hớn hở lạ thường: “Anh cũng xuống xe đi!”
Nói đoạn, cô kéo anh xuống xe, rồi vội vã đưa anh đi ngược lại phía họ đang đứng khoảng chừng 20m, cuối cùng dừng lại ở một ngã rẽ.
Trước mặt họ, ánh đèn phía hai bên vệ đường đang tỏa ra một màu vàng đẹp mắt.
Từng hàng cây long não cao ba, bốn mét rợp bóng lên mặt đường, những tán cây tỏa ra bốn phía, giống hệt như một chiếc dù khổng lồ, ánh sáng màu vàng len qua những lỗ hở nhỏ xíu trên từng tán cây, tạo thành một vầng hào quang tuyệt đẹp.
Mà dưới mỗi thân cây, đều mắc ba dây đèn: màu đỏ, màu xanh, màu tím, màu lam… mỗi sợi dây đèn lại được phân làm hai nhánh nhỏ, một được mắc vòng qua những tán lá, một nối liền với những sợi dây của thân cây phía đối diện.
Trên con đường dài ấy, từng ánh đèn lấp lánh đủ màu sắc quyện lẫn vào nhau, ánh hào quang tỏa lan trong không gian, đẹp đẽ hệt như cảnh tượng trong mơ vậy.
Triệu Tử Mặc ngẩng đầu lên nhìn sang người đứng bên cạnh mình, khẽ mỉm cười: “Bây giờ chúng ta cùng bước đi trên con đường này, đến lúc trở về, em hy vọng tâm tình của anh sẽ được ánh hào quang nơi đây chiếu sáng.”
Anh nhìn cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Hai bóng người cùng bước đi, một lúc sau, bóng lưng màu tím của anh và thân hình màu hồng của cô đã như ẩn như hiện trong ánh đèn rực rỡ, cuối cùng, hai người khuất bóng, biến mất vào màn đêm, không còn thấy gì nữa.
Con đường dài vẫn tĩnh lặng dưới bầu trời đêm…
Hai bóng người lần nữa xuất hiện, từ phía quảng trường Cẩm Phong xa xa kia đột nhiên vang lên tiếng nhạc thấp thoáng, cô nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng bước đi bên cạnh anh, hai người xoay vòng, cùng khiêu vũ theo nhịp điệu…
Sau khi quay trở vào xe, Cố Thành Ca khẽ nghiêng người sang, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn lên vầng trán cao cao của cô.
Hết thảy, đều không nói một lời.
Chương 48.2: Âm mưu, dương mưu.
Sau khi quay trở vào xe, Cố Thành Ca khẽ nghiêng người sang, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn lên vầng trán cao cao của cô.
Hết thảy, đều không nói một lời.
Đột nhiên, Triệu Tử Mặc ngây người ra, nhìn chằm chằm vào anh, khóe môi khẽ nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.
Cố Thành Ca theo bản năng đưa tay sờ sờ mặt, nghiêm túc hỏi: “Sao vậy, em nghĩ sắc đẹp có thể ăn được nên muốn ăn hả?”
Đại ca à, da mặt của anh cũng dày quá đấy -,,-!!!
Trong lòng Triệu Tử Mặc mãnh liệt oán thầm, nhưng bên ngoài thì vẫn cười rõ tươi, đôi mắt chớp chớp vẻ ngây thơ: “Cực phẩm