Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
ngắm nhìn mỗi hành vi cử chỉ, được nghe giọng nói lanh lảnh trong veo của cô, cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái rồi.
Sau khi ra khỏi nhà, Cố Thành Ca mới hỏi: “Em muốn đi tản bộ ở đâu?”
Triệu Tử Mặc đáp: “Anh quyết định, em phối hợp.”
Nói rồi, cô liền nắm lấy tay anh.
“Đi thôi, chị đây dẫn em đi chơi!”
Cố Thành Ca: “…”
Thế là, hắc tuyến của anh giờ đây đã rơi xuống sâu vạn trượng rồi.
Có điều, anh vẫn không phản đối, để cô tùy ý nắm lấy tay anh chạy xuyên qua đám người đông đặc.
Lát sau, Triệu Tử Mặc đã dừng lại trước một quầy hàng bán kẹo bông.
“Cực ph…” Á, không được, bây giờ anh có phải là Cố Thành Ca của ngày thường đâu, gọi như thế tuyệt đối không được, ừm, Phó nãi nãi gọi anh là gì ấy nhỉ…
Nghĩ nghĩ một lát, cô lập tức đổi cách xưng hô: “Thành Thành, muốn ăn kẹo bông không?”
Được rồi, cô thừa nhận, cô bị nghiện cái trò này luôn rồi.
Nghe cách xưng hô thay đổi chóng mặt của cô, Cố Thành Ca cũng không nói gì, chỉ gật đầu.
Hai người không phải đợi lâu, chỉ một lát sau, hai que kẹo bông mềm mềm xốp xốp như hai đám mây lơ lửng trên bầu trời đã nhanh chóng được người ta làm xong. Trước lúm đồng tiên duyên dáng trên khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Tử Mặc, trước bao ánh mắt tò mò lẫn ngưỡng mộ của những người đi đường, Cố Thành Ca không do dự nhận lấy một cây.
Nhưng mà, vẻ mặt anh lúc này vẫn nhẹ nhàng hờ hững như bao lần, mãi mà chẳng thèm đưa que kẹo lên miệng.
Còn vị đại mỹ nữ đi bên cạnh anh thì chả thèm kiêng kỵ gì hết, cứ phơi phới đưa kẹo bông trắng muốt lên liếm liếm, vẻ mặt sung sướng hạnh phúc như thể đang được thưởng thức cao lương mỹ vị vậy.
Bắt gặp hình ảnh Cố Thành Ca vẫn đang cầm cây kẹo trong tay, Triệu Tử Mặc quay sang nở một nụ cười rạng rỡ: “Thành Thành, ăn đi ăn đi! Nếu thấy ngon thì cây kẹo của chị đây cũng nhường em luôn!”
Cố Thành Ca: “A Mặc.”
“Ừ?”
Cố Thành Ca: “Đừng dùng giọng điệu như đang nói chuyện với đứa con nít ba tuổi đó để nói với anh.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô nén cười đến nội thương.
Cố Thành Ca: “Cả người anh nổi da gà hết cả rồi.”
Triệu Tử Mặc cười ha ha một cách vô cùng gian xảo: “Vậy anh ăn kẹo đi.”
Cố Thành Ca: “…”
Suốt cả chiều hôm đó, hai người đi đến đâu, cũng đều tạo thành một cảnh tượng đẹp chói mắt, khiến cho bao người đi đường phải ngoái lại chăm chú ngắm nhìn, đã thế, người nào đó lại còn thích đổ thêm dầu vào lửa, vừa chơi mấy trò mạo hiểm vừa gào toáng lên, cứ thế vặn to âm lượng hết cỡ mà hét; ấy thế mà lúc xuống đến nơi, cô lại nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, cứ như thể đó là điều vui vẻ hạnh phúc nhất mà cô từng được trải qua vậy.
Đứng trước một Triệu Tử Mặc tràn trề sức sống như thế, trái tim Cố Thành Ca cũng không kìm nổi mà bay bổng vui sướng cùng cô.
Anh biết, cho dù quá khứ có tàn nhẫn, có bất công đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể làm ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của anh nữa rồi.
Bởi vì, từ nay về sau, anh đều có cô.
Sau khi vui vẻ chơi thêm trò ngựa gỗ, Triệu Tử Mặc liền chạy đi mua hai chiếc hộp để thổi bong bóng xà phòng, hệt như đứa trẻ mà sung sướng ngồi thổi.
Trải qua mấy lần kinh nghiệm của vụ ăn kẹo bông và vụ chơi trò mạo hiểm với cô, được nghe tiếng thét chói tai, được ngắm nụ cười rạng rỡ của cô, lúc này đây anh đã có thể vô cùng thản nhiên mà ngồi xuống, cùng cô thổi bong bóng xà phòng.
Trên con đường rợp đầy bóng cây, cô ở một bên thổi bong bóng về phía trước, còn anh đứng đối diện với cô, hai người cách nhau khoảng một mét, vừa thổi, vừa chậm rãi lùi về phía sau.
Anh thổi ra một chuỗi bong bóng dài đủ màu sắc sặc sỡ, bong bóng bay trong không trung, tha hồ thi nhau nhảy múa, Triệu Tử Mặc cười nhìn từng đợt bong bóng sà qua lượn lại trước mắt mình, rồi thỉnh thoảng lại tự mình thổi lên những đợt bóng khác.
Phía sau, từng đám bong bóng xà phòng đủ màu sắc dần dần chuyển sang màu trong suốt, rồi vô cùng khẽ khàng, tựa hồ như không hề có lấy một tiếng động, chúng vỡ ra, tan vào trong không khí.
Phía trước, những đợt bong bóng khác vẫn đua nhau nhảy múa, cảnh đẹp như trong mơ.
Và người con trai trong bức tranh tuyệt đẹp ấy, vô cùng bình thản ung dung, khẽ nở một nụ cười.
Bỗng nhiên vọng lại đâu đây, một tiếng cười hì hì thoáng ẩn thoáng hiện truyền tới từ phía sau bóng cây xa xa.
Cố Thành Tây lúc này đang giơ camera lên chụp lia lịa cảnh tượng có một không hai trước mắt, mãnh liệt cảm khái: “Hai người đúng là có khiếu lãng mạn quá, y chang như đang diễn phim thần tượng ấy, làm bản cô nương đây ghen tỵ muốn chết!”
Triệu Tử Mặc bước lại gần phía cô nàng, thổi một chuỗi bong bóng dài, liếc nhìn Tiêu Sở Diễn đang phải làm cu li cõng Cố Thành Tây một cái, rồi nhướn môi chọc: “Phim thần tượng làm sao mà so bì với phim thần thoại của hai người được, Trư Bát Giới cõng vợ, đúng là màn lãng mạn đậm chất kinh điển mà!”
Lúc này Cố Thành Tây đang bám sau lưng Tiêu Sở Diễn, bất ngờ bị phản kích thì á khẩu không đáp lại được câu nào, còn bạn Tiêu đại bổn tôn trở thành nạn nhân dính líu thì vừa bực – bị người ta kêu mì