Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

vẽ tỉ mỉ trong tranh của Bắc Dã Thanh Vũ thì đúng là quá tuyệt vời. Triển lãm lần này hầu hết tranh đều được vẽ bằng lối vẽ ấy của bà, chủ đề là “Những giai đoạn trưởng thành của bảo bối”, gồm tất cả ba mươi tám bức, người trong toàn bộ số tranh đó đều là một cô gái – từ lúc còn quấn tã lót cho đến tận khi lớn lên thành một cô gái xinh đẹp, mỗi tuổi là hai bức tranh.
Triệu Tử Mặc biết, người trong tranh tất cả đều là cô, chỉ là mẹ lấy bối cảnh ở thời cổ đại, lúc bé mặc chiếc yếm đỏ rực, lớn lên vận bộ y phục của thời đại xưa… hoặc yên tĩnh, hoặc nhảy nhót, hoặc nghịch ngợm, mỗi một biểu cảm, tư thái của người trong tranh ấy trông đều thật vô cùng.
Cô thấy cảm động quá, cảm động vì mẹ đã dõi theo từng thời khắc cô dần lớn lên và bước chân vào cuộc đời.
“Cực phẩm, anh nói xem, em sẽ không bị mọi người nhận ra đâu chứ?” Triệu Tử Mặc bỗng nhiên cảm thấy có chút lo lắng.
Dụng ý của mẹ khi vẽ như thế đã quá rõ ràng rồi, mẹ hy vọng cô vẫn sẽ như trước, không bị chịu áp lực bởi thân phận là con gái của ba mẹ, có thể thoải mái tự do tự tại sống như bình thường, nhưng có lẽ mẹ đã không nghĩ rằng, tranh của mẹ lại quá sinh động, mặc dù tranh là bối cảnh cổ đại, nhưng khuôn mặt trong những bức tranh kia, chẳng phải giống đúc khuôn mặt cô thì là gì!
Chờ cả nửa ngày vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, Triệu Tử Mặc quay đầu sang, phát hiện ra người đứng bên cạnh mình lúc này đây chỉ tỏ ra một vẻ đăm chiêu.
Triệu Tử Mặc đưa tay lên giữ lấy vai anh: “Này, anh nghĩ gì thế?”
Cố Thành Ca nhanh chóng lấy lại tinh thần, ánh mắt hoảng hốt nay đã trở lại đúng vẻ trầm tĩnh sâu thẳm ban đầu, anh nhìn lướt qua mấy bức họa, rồi lại quay sang nhìn chằm chằm vào cô, sau một hồi suy nghĩ đắn đo mới mỉm cười: “Anh nghĩ, chắc chắn sẽ dễ dàng bị nhận ra thôi, những bức vẽ này rất sinh động.”
Hóa ra, là bà ấy.
“Song Thanh của giới hội hoa”, Bắc Dã Thanh Vũ.
Năm anh ba tuổi, bà chính là người đã mang anh tới hiện trường vụ bắt cóc mà mẹ ruột anh là người gây ra, khiến anh phải chứng kiến cảnh tượng máu ngập đầy trời ấy…



Thay đổi chóng mặt.
Xét thấy càng ngày càng có nhiều ánh mắt đang liếc qua liếc lại trên người mình và mấy bức họa với vẻ đầy băn khoăn, Triệu Tử Mặc liền vội vàng nắm lấy bàn tay của người đứng bên: “Cực phẩm, chúng ta không xem tranh nữa, đằng nào thì sau này mẹ cũng tặng hết mấy bức đó cho em, mình đi thôi, bị mấy người đó nhìn chằm chằm em thấy rợn tóc gáy quá.”
Hai người nhanh chóng ra khỏi phòng triển lãm tranh, cùng lúc đó điện thoại của Triệu Tử Mặc cũng đột ngột vang lên, là mẹ cô gọi tới, sau khi nghe xong, cô nhảy tưng tưng ôm lấy cánh tay của người đang đi bên cạnh: “Cực phẩm, mẹ em đã đặt chỗ ở nhà hàng Phượng Lâm để tổ chức tiệc mừng sinh nhật em rồi, đi thôi, chúng mình đi trước.”
Cố Thành Ca thuận miệng hỏi lại: “Không phải là tổ chức tiệc mừng vào buổi tối sao?”
“Em với mẹ có cùng ngày sinh nhật mà, tối nay đương nhiên là phải dành để chúc mừng sinh nhật mẹ rồi.” Triệu Tử Mặc lại thản nhiên cười một cái: “Năm nào em cũng tổ chức vào buổi trưa hết á.”
Tất nhiên là cô tin anh rồi! Nhưng cô cũng không biết tại sao lại thấy lo lắng như thế này nữa, chỉ cần nghĩ đến mấy chính sách giáo dục nghiêm khắc của ba cô… cô lại không thể nhịn nổi.
Ai mà biết được, cái ông già khó tính kia sẽ có thái độ gì với bọn cô chứ!
Triệu Tử Mặc: “Chúng ta không nói chuyện này nữa,” Nếu có mặt mẹ cô thì có lẽ cũng không cần lo nhiều lắm, “Được rồi, chẳng phải hôm qua anh nói muốn chuẩn bị quà sinh nhật cho em sao? Thế quà đâu?”
Cô nhìn anh, rồi vươn tay ra.
Cố Thành Ca bật cười: “Có ai lại đi đòi quà như em chứ,” Anh cầm lấy bàn tay đang đưa ra của cô, nói: “Ngồi xuống trước đã.”
Triệu Tử Mặc bất mãn bĩu môi: “Dù gì thì anh cũng phải tặng cho em mà, còn hại em phải nhọc công suy nghĩ không biết anh chuẩn bị cho em cái gì nữa.”
Cô vừa nói, vừa nghe lời anh ngồi xuống ghế.
Cố Thành Ca bật cười: “Được rồi, thế nào em cũng đúng cả, sao mà hùng hồn thế.” Cố Thành Ca đưa tay vào túi quần, lấy ra một chiếc hộp hình tròn, giơ ra trước mặt cô.
Chiếp hộp này được thiết kế vô cùng tinh xảo, bên trên nắp hộp khắc những loại hoa văn rất kỳ công, như rồng như phượng, mà thoạt nhìn lại rất giống đồ thủ công…
Triệu Tử Mặc cầm lấy chiếc hộp, trong mắt không khỏi toát ra sự ngạc nhiên.
“Anh tặng em hộp đựng đồ trang điểm hả?” Tuy cô không thích trang điểm lắm, nhưng chiếc hộp này, cô vừa nhìn đã mê luôn rồi.
Cố Thành Ca khẽ nhếch môi: “Không phải hộp đựng đồ trang điểm, em mở ra xem đi.”
Triệu Tử Mặc vã mồ hôi.
Cô vô cùng cẩn thận, từ tốn nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, bên trong hộp, không ngờ lại là một sợi dây chuyền (*) và một chiếc vòng tay.
(*) Dây chuyền này không phải để đeo cổ =))
Chiếc vòng tay này được làm bằng ngọc trông rất đẹp, hơn nữa lại là loại ngọc trong suốt, lấp lánh những vầng sáng phản chiếu ra xung quanh; còn sợi dây chuyền thì được xâu bằng những hạt ngọc, trông vừa tao nhã, vừa sang quý vô cùng.<