Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
Nếu ông ta đã cố chấp như thế,” Trong đáy mắt Triệu Thanh Vân lóe lên một tia thâm độc tuyệt tình: “Vậy thì, đừng trách Triệu Thanh Vân này không khách khí!”
***
Đối với hành vi của mẹ già thân yêu, Triệu Tử Mặc nghĩ mãi mà vẫn không thể nào hiểu nổi, sau khi thả chiếc điện thoại xuống, cô mới liếc thấy Cố Thành Tây đang ngồi trước bàn máy tính, tay chống cằm ngồi đợi đằng kia, biết rằng không thể dấu giếm được cô nàng, Triệu Tử Mặc đành kể lại mọi chuyện xảy ra vào tối hôm đó.
Cố Thành Tây sau khi nghe xong, không nói lời nào, nhanh như chớp rút điện thoại ra.
“Tây Tây, mi làm gì thế?”
Cố Thành Tây vẫn không ngẩng đầu, chỉ chăm chú ấn một dãy số: “Gọi điện thoại cho anh trai ta…”
“Cố Thành Tây, mau dừng tay lại!” Triệu Tử Mặc vội nhào đến cướp lấy chiếc điện thoại, hung ác ra lệnh: “Không cho phép mi gọi!”
Hốt nhiên, chiếc điện thoại của cô bỗng réo ầm lên, trên màn hình lập lòe bốn chữ: “Cực phẩm thân yêu”.
Hai tay Cố Thành Tây vẫn đang bất động trên không trung, vừa nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại, cô nàng liền nhún vai tỏ vẻ không liên quan đến mình.
Vội vàng rụt tay về, Triệu Tử Mặc trừng mắt nhìn cô nàng một cái như thể muốn cảnh cáo: Đừng có mà nói lung tung đấy!, rồi nhanh chóng xoay người lại, giọng nói lúc này đã trở nên ngọt lịm như ướp đường: “Alo, Thành Ca.”
“A Mặc, anh đang ở cổng Tây, em ra đây đi.”
Triệu Tử Mặc bất giác đưa tay lên sờ sờ vết thương trên trán theo bản năng, vội từ chối: “Em không đi được rồi, tối nay em còn có tiết học…”
“Ra đây một lát, anh có việc phải đi ngang cổng Tây, tiện lúc có thứ này muốn cho em.”
“Cái gì thế?” Triệu Tử Mặc vừa hưng phấn được một chút, lại vội vàng từ chối: “Em bảo Tây Tây ra lấy hộ cũng được, em đang đau bụng quá, không ra đó nổi đâu.”
“Anh trai, anh đừng bị con nhóc này lừa, nó bị thương nên không muốn anh phải lo lắng đấy thôi!” Chẳng biết Cố Thành Tây đã lẳng lặng đứng sau lưng cô từ lúc nào, con nhỏ chết bầm này dám hét toáng vào điện thoại bán đứng cô.
Triệu Tử Mặc trợn mắt trừng cô nàng, mãnh liệt trợn mắt trừng cô nàng.
Giọng nói phía bên kia điện thoại vẫn rất mực nhẹ nhàng, nhưng đã phảng phất đâu đây chút vẻ nghiêm khắc: “A Mặc, ra đi, anh chờ em.”
Nói rồi, anh ngắt luôn điện thoại.
Cố Thành Tây bị lườm nguýt nãy giờ vẫn chẳng thèm quan tâm, chỉ nhàn nhạt nói: “Ta cũng không muốn mi gặp phải nguy hiểm, mà anh trai ta thì đằng nào chả biết hết mọi chuyện.”
Triệu Tử Mặc khẽ nhếch miệng, bước ra khỏi phòng ký túc xá.
Cố Thành Ca đứng ở cổng Tây, vẫn tại chỗ cũ như mọi lần.
Triệu Tử Mặc mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ, trong lòng không khỏi chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ thản nhiên hỏi: “Thành Ca, anh định đưa em thứ gì thế?” Giọng điệu này của cô rõ ràng là đang nịnh nọt lấy lòng rồi.
Cố Thành Ca chăm chú nhìn cô, anh không nói gì, chỉ đưa tay lên xoa nhẹ chỗ bị thương trên trán cô, đôi mắt anh sẫm lại, đen và sâu thẳm như bầu trời đêm.
Triệu Tử Mặc mãnh liệt chột dạ, vội vàng khai tuốt tuồn tuột mọi chuyện xảy ra vào đêm hôm đó cho anh nghe, cuối cùng u sầu rầu rĩ nói: “Lúc trước em cứ tưởng hung thủ là kẻ có hiềm khích với Hạ cảnh quan, hơn nữa vết thương trên trán em cũng không nặng, cho nên mới không nói với anh. Đến tận chiều nay vào bệnh viện gặp Tô cảnh quan em mới biết, hóa ra người kẻ đó nhắm vào lại chính là em, nhưng lại không biết phải nói với anh thế nào.”
Cố Thành Ca nhếch môi, trên khuôn mặt tuấn tú tinh xảo ấy thoáng qua một tia hối hận, là anh, chính anh đã làm liên lụy đến cô sao?
Thấy anh mãi mà vẫn không lên tiếng trả lời, Triệu Tử Mặc bèn kéo kéo tay áo anh: “Anh đừng giận mà, em hứa nếu lần sau em có bị thương, em nhất định sẽ báo cho anh biết đầu tiên!”
“Không cho phép có lần sau!” Cố Thành Ca đau lòng ngắt lời cô, anh nắm chặt lấy bàn tay đang giữ lấy ống tay áo của anh, nhìn sâu thật sâu vào mắt cô: “Trước khi có kết quả điều tra bên phía cảnh sát, em cứ ở lại trong trường, đừng bao giờ ra ngoài một mình, phải hết sức chú ý an toàn, biết chưa?”
“Vâng…”
Nói vậy tức là, anh không giận vì cô đã giấu anh chuyện mình bị thương đúng không?
Triệu Tử Mặc như trút được gánh nặng, thế là giọng điệu cũng bắt đầu trở nên nghịch ngợm cổ quái hẳn lên: “Này, rốt cuộc anh muốn đưa cho em thứ gì mà bắt buộc em phải đích thân ra nhận thế này?”
Đôi mắt anh lúc này sáng rỡ như ánh sao, còn chưa đợi Triệu Tử Mặc kịp phản ứng, anh đã nhanh chóng cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô.
Bàn tay anh vòng ra sau đỡ lấy gáy cô, đặt xuống môi cô một nụ hôn sâu thật sâu.
Đến khi cả hai tách khỏi nhau, Triệu Tử Mặc lúc này chỉ còn có thể tựa vào ngực anh mà thở dốc.
Lát sau khi đã bình tĩnh lại, Cố Thành Ca mới đưa tay sửa lại mái tóc bị anh làm cho hơi rối của cô.
“A Mặc.”
“Dạ.”
Cố Thành Ca: “…”
Triệu Tử Mặc “…Ừm?”
“Chuyện anh tham gia vào việc lật lại vụ án năm đó của Phó Khinh Chước, em đã nói với ba em rồi ư?”
“Hả…” Triệu Tử Mặc cảm thấy có chút kinh ngạc, vội ló mặt ra khỏi ngực anh: “À không, em không nói với