Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
ờ, hắn đã trở thành Tổng giám đốc chi nhánh ở Đồng Thành.
Ngồi trên chiếc xe chuyên dụng đi về phía Tây, Triệu Tử Mặc gọi một cú điện thoại đến cho Cố Thành Ca, nhưng hôm nay anh lại có một phiên tòa, điện thoại đang tắt máy, cô đành phải nhắn cho anh một cái tin.
“Em đi Đồng Thành đưa tin, tiện lúc tìm Tây Tây luôn, vài ngày nữa em sẽ về.”
Tiếp đó, cô gọi điện đến cho Tiêu Sở Diễn, điện thoại báo có người nghe, nhưng người bên kia ấy lại là Tô □. Sau khi ân cầm hỏi thăm nhau mấy câu, Triệu Tử Mặc mới trầm ngâm nói: “Tô □, phiền chị chuyển lời đến Tiêu Sở Diễn, hiện tại tôi đang trên đường tới Đồng Thành, có người ở đó báo cho tôi biết, anh ta đã nhìn thấy Cố Thành Tây.”
Vốn dĩ Triệu Tử Mặc cứ nghĩ, tuy Tô □ thích Tiêu Sở Diễn, nhưng tính tình chị ta hào sảng rộng rãi, sẽ không thể nào làm chuyện cực kỳ không quang minh chính đại như là “Giấu tiệt không chuyển lời” được đâu.
Nhưng cô đã lầm, cô đã quá xem nhẹ ma lực của tình yêu, lại càng xem nhẹ lòng dạ đàn bà. Mãi sau này cô mới biết, chính bởi vì Tô □, Tiêu Sở Diễn và Cố Thành Tây mới phải chia cắt suốt mười năm…
Đến khi đặt chân được đến ranh giới địa phận hai thành phố, quả nhiên Đồng Thành đã bị ngập lụt hết sức nặng nề, hai bên đường cao tốc là từng vùng nước trắng xóa, rất nhiều nhà cửa, ruộng đồng đã bị che phủ bởi dòng nước, đâu đâu cũng đều có sự xuất hiện của người dân đi tránh nạn và các đội nhân viên cứu hộ đến thay phiên nhau.
…
Mấy ngày sau.
Sở vụ luật Tề Hà Thành.
Cả ngày nay Cố Thành Ca cứ thấy mình nhấp nhổm không yên, chỉ vì từ sáng đến giờ anh gọi điện đến cho A Mặc, thì đều không thể liên lạc được, sau rốt anh đành gọi cho Trầm Tích Vi, hỏi số điện thoại của hai vị phóng viên khác đi cùng A Mặc, nhưng mà, cũng đều không thể liên lạc được.
Một kẻ xưa nay luôn bình tĩnh, thản nhiên như Cố Thành Ca, không ngờ cũng có ngày phải lâm vào cảnh phập phồng bất an như ngày hôm nay.
Hà Tất Tranh mở miệng trêu chọc: “Lão Cố, không ngờ người như cậu mà cũng có ngày hôm nay cơ đấy. Mới có nửa ngày không liên lạc được chứ mấy, trời mưa to nên làm ảnh hưởng đến tín hiệu thôi mà, nếu cô ấy đến phỏng vấn ghi hình ở vùng thôn dã nào đó thì tín hiệu lại càng kém nữa, không liên lạc được là điều hoàn toàn bình thường.”
Cố Thành Ca cũng hiểu là mình chỉ đang lo lắng thái quá thôi, anh cố lấy lại bình tĩnh rồi ngồi xuống ghế.
Điện thoại đột ngột réo vang, là Bắc Dã Thanh Vũ gọi tới.
Anh lập tức nghe máy: “Mẹ ạ.”
“Thành Ca, con có xem bản tin lúc mười hai giờ trưa nay không?” Giọng nói của Bách Dã Thanh Vũ nhuốm chút vẻ hốt hoảng: “Trong đó đưa tin có một phóng viên của thành phố Anh Phong vừa mất tích, có phải lúc này Tử Mặc cũng đang đi phỏng vấn không? Mẹ gọi cho nó mãi mà điện thoại cứ không liên lạc được!”
Cố Thành Ca chỉ cảm thấy bàn tay đang cầm điện thoại của mình đã nhũn ra từ lúc nào, anh gồng người nắm chặt chiếc điện thoại, cố tỏ ra bình tĩnh hết sức có thể: “Mẹ đừng lo quá, con sẽ gọi đến đài truyền hình hỏi một tiếng.”
Nói rồi, anh đứng bật dậy, vơ vội lấy chiếc chìa khóa xe.
Hà Tất Tranh hỏi: “Ê, lão Cố, cậu đi đâu đó?”
Nhưng trong phòng lúc này đã chẳng còn thấy bóng dáng anh đâu, từ bầu không khí ẩm ướt truyền đến ba chữ: “Đến Đồng Thành.”
Vĩ thanh (2)
Trên đường lái xe tới Đồng Thành, Cố Thành Ca lại gọi cho Trầm Tích Vi một lần nữa, sau khi hỏi han tình hình một lúc, Trầm Tích Vi mới nói: “Đài truyền hình chỗ bọn tớ tạm thời chưa có tin về phóng viên nào mất tích cả, nhưng bây giờ đã mất liên lạc với những phóng viên ở Đồng Thành rồi, đang gấp rút tìm cách liên lạc đây.”
Rồi cô bật cười, trêu anh một câu: “Luật sư Cố à, cái việc có một ngày cậu phải lâm vào tình trạng lo lắng hoảng hốt như thế này quả là khó tin đấy. Yên tâm đi, vợ sắp cưới của cậu không sao đâu, lúc nào có tin gì mới, tớ nhất định sẽ thông báo cho cậu ngay.”
Giờ phút này Cố Thành Ca làm sao có tâm trạng mà đáp lại mấy lời trêu chọc của cô nữa, anh bình tĩnh hỏi: “Rốt cục thì họ đang đi phỏng vấn đưa tin ở đâu?”
Từ đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến giọng nói của Trầm Tích Vi: “Trấn Dong Giang.”
Triệu Tử Mặc vừa về đến nhà, chưa kịp bước vào đã nghe thấy giọng nói đầy lo lắng hoảng hốt của mẹ: “Thanh Vân, Thành Ca tìm khắp ở Đồng Thành rồi vẫn không thấy Mặc Mặc đâu, anh mau gọi điện đến sở cảnh sát ở Đồng Thành đi, em lập tức gọi điện cho cậu của Mặc Mặc, phái người đi tìm nó.”
Đẩy cửa bước vào, Triệu Tử Mặc lên tiếng hỏi: “Mẹ, phái người đi tìm con làm gì?”
Bắc Dã Thanh Vũ xoay phắt người lại, nhìn thấy cô, bà thở dài một hơi đầy nhẹ nhõm, rồi quay sang nói vào điện thoại: “Thanh Vân, không cần gọi nữa, Mặc Mặc về rồi.”
Vừa gác điện thoại, vẻ mặt Bắc Dã Thanh Vũ đã trở nên cực kỳ xám xịt: “Sao mẹ gọi cho con mà cứ không liên lạc được hoài vậy? Mau gọi điện cho Thành Ca, nói với nó con vẫn bình an đi, Đồng Thành lớn vậy, nó không tìm được con, chắc là đã sợ muốn chết rồi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô không n