Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
ói thêm lời nào, nhanh như chớp vồ lấy chiếc điện thoại.
Ba giờ sau, Cố Thành Ca về đến thành phố Anh Phong, lái xe tới thẳng Triệu gia.
Mái tóc ướt đẫm, quần áo cũng ướt nhẹp, cả người đều ướt như chuột lột, trông chật vật đến khó tin, vòm ngực phập phồng lên xuống. Anh vừa bước vào nhà, nhìn thấy người con gái đang bình yên vô sự ngồi trên ghế sofa, đôi môi anh không khỏi mím chặt, ánh mắt đầy vẻ nặng nề.
Triệu Tử Mặc áy náy nắm lấy cánh tay anh, chột dạ nói: “Thành Ca, anh đi tắm nước ấm trước đi, em lấy quần áo của ba cho anh thay.”
Cố Thành Ca không đáp, chăm chú nhìn cô lâu thật lâu, đôi mắt của anh sâu không thấy đáy.
Triệu Tử Mặc bày ra một vẻ mặt cực kỳ đáng thương: “Em…”
Cố Thành Ca đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má của cô, giọng nói đẫm vẻ khàn khàn: “Đi lấy quần áo giúp anh.”
Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy, bàn tay áp lên má cô của anh, đang khe khẽ run lên từng hồi.
…
Lát sau, Cố Thành Ca đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, Triệu Tử Mặc chắc mẩm trong lòng, kiểu gì vụ này cô cũng bị giáo huấn đã đời cho mà xem, nhưng anh lại chẳng nói, chẳng hỏi gì, vẫn rất mực bình tĩnh ung dung ngồi xuống ghế sofa, thản nhiên nói chuyện với mẹ cô.
Điều này, ngược lại khiến cho Triệu Tử Mặc cực kỳ cảnh giác.
Tính cách của cực phẩm sao cô lại không hiểu chứ, việc anh thích làm nhất là giấu biệt mọi tâm sự ở trong lòng, sau đó nhân lúc người ta không đề phòng nhất mà đột ngột lôi ra tính sổ, sau khi ăn xong cơm tối, Triệu Tử Mặc quyết định chủ động nhận tội là hay nhất, thẳng thắn mới là vương đạo.
Đứng ngoài ban công, cô bắt đầu giở kế lôi lôi kéo kéo áo anh, cất giọng làm nũng: “Thành Ca, em sai rồi, lẽ ra em không nên biết rõ nguy hiểm mà vẫn nằng nặc ở lại Đồng Thành một mình như thế.”
Cố Thành Ca: “Ừm.”
Hở, chỉ phản ứng có vậy thôi á?
Triệu Tử Mặc: “Hơn nữa chuyện không liên lạc được cũng không phải do em cố ý. Điện thoại bị nước làm hỏng mất, mãi sau em mới biết. Vốn dĩ em cũng định lên xe về với mọi người rồi, nhưng lúc đó lại nhìn thấy một người rất giống Tây Tây, nên mới đuổi theo xem thế nào…”
Thật ra, trong khoảng thời gian vài ngày khi đi phỏng vấn đưa tin ở Đồng Thành, cô cũng đã tận dụng mấy buổi tổi để đi tìm Cố Thành Tây như lời Kỷ An Thần nói, nhưng vẫn không thể nào tìm được.
Cố Thành Ca nhìn cô một cái, hỏi: “Có đuổi kịp không?”
“Không…”
“Ừm.”
Vậy thôi hả?
Đột nhiên anh quay người lại: “Anh về căn hộ của chúng ta, em có đi không?”
Triệu Tử Mặc ấm ức lắc đầu: “Không đâu…”
“Vậy cũng được.” Cố Thành Ca vẫn bình tĩnh thản nhiên như thường: “Sáng mai anh đến đây đón em.”
“Đón em đi đâu?”
Cố Thành Ca cúi người hôn lên môi cô, không phải là mạnh mẽ xâm chiếm, cũng chẳng phải cuồng nhiệt cướp đoạt, chỉ là dùng đôi môi ấm áp của anh phủ lấy hai cánh môi cô, đôi tay dài vòng qua thắt lưng, ôm chặt cô vào trong ngực, như thể chỉ hận không thể cùng cô hòa vào làm một vậy.
Cả người anh, không hiểu sao đều đang run lên khe khẽ.
Sau khi hai người rời nhau, cô nghe thấy anh nói: “Ngày mai đi đăng ký kết hôn.”
“Hở…”
“Nếu em thấy lo lắng, anh sẽ cho em ba sự lựa chọn.”
“???”
Anh khẽ xoa xoa vầng trán cô, chậm rãi nói: “Một, ngày mai đi đăng ký kết hôn. Hai, cho dù không đồng ý, cũng phải đồng ý, sau đó sáng mai đi đăng ký kết hôn. Ba, nếu em vẫn thấy lo lắng, anh cho em thời hạn một đêm, rồi mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Ê ê ê, cái này mà gọi là cho em ba sự lựa chọn đó hả??
Đột nhiên, cô nghe thấy giọng nói trầm trầm nhưng đầy áp lực của anh vang lên lần nữa: “A Mặc, đến bây giờ anh vẫn chưa từng yêu cầu em điều gì, chỉ duy nhất mỗi việc kết hôn này mà thôi.”
Anh nói: “A Mặc, anh rất sợ.”
…
Ngày hôm sau, trời đã sáng sủa lên nhiều, ánh nắng mặt trời giữa mùa hè, tuy là vào sáng sớm nhưng lại mang theo cái nóng nực rất đặc trưng của thành phố Anh Phong, ngay cả những cơn gió cũng mang theo cái nóng mà thổi đến.
Đứng trước cửa nhà họ Triệu, Cố Thành Ca mặc một chiếc áo màu lam nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, mấy ngọn gió thổi qua làm phất phơ những lọn tóc trên trán anh, khuôn mặt đẹp trai tuấn tú ấy toát lên một loại khí chất mà không ai có thể cưỡng lại nổi. Mấy năm lăn lộn ngoài xã hội, khiến cho anh trông lại càng lịch lãm và chín chắn hơn bao giờ hết.
Anh vừa nhìn cô, vừa bình tĩnh cất tiếng hỏi: “A Mặc, em chắc chắn, chúng ta sẽ đến cục dân chính bằng cái này sao?”
Triệu Tử Mặc vận một bộ đồ trắng toát, chiếc áo trắng điểm thêm những đường viền màu lam với hai ống tay bèo đầy tao nhã, bên dưới là chiếc quần bò trắng ôm trọn lấy đôi chân, làm nổi bật những đường cong hoàn mỹ của cô, cuối cùng là một đôi giày trắng tinh sạch sẽ, trông cực kỳ thuận mắt.
Lúc này, cô đang ngồi trên yên của một chiếc xe đạp màu lam, chân để trên bàn đạp, vẻ mặt cô nom cực kỳ chắc chắn và kiên định: “Đương nhiên rồi!” Rồi cô ngoảnh lại, nhìn người đang đứng phía sau: “Lên nhanh đi, em chở anh!”
Cố Thành Ca khẽ đảo đảo đôi ngươi, đề nghị: “Anh thấy chúng ta lái xe đi vẫn hơn…”
“Xe này cũn