Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.

g là xe chứ bộ!” Triệu Tử Mặc trưng ra một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc đứng đắn: “Có điều là loạn xe tự lái (*) thôi.”
(*) Ở đây ý nói xe không có động cơ máy móc.
Cố Thành Ca: “…”
Anh không phản đối nữa, yên lặng ngồi vào sau yên xe.
Có điều anh không hiểu nổi, sao cô cứ nhất quyết sống chết đòi đạp xe đi như vậy chứ?
Triệu Tử Mặc đặt chân lên bàn đạp, hét to một tiếng đầy dũng khí: “Xuất phát!”
Và thế là, dưới cái nắng hè gay gắt của buổi sớm tinh mơ, trên một con đường xe cộ qua lại tấp nập như nêm, rất nhiều người để ý thấy cảnh tượng một mỹ nữ tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành, đạp xe chở một mỹ nam tao nhã tuấn tú bất phàm, lết từng quãng trên con đường dài…
Hộc -
Hộc -
Cô gái tuyệt sắc khuynh thành ấy ra sức thở hồng hộc, chàng trai tuấn tú ngồi phía sau lại có vẻ rất bình thản du nhàn, nom cực kỳ ung dung tự tại, mà trên khóe miệng vẫn luôn hiện hữu một nụ cười điềm nhiên.
Triệu Tử Mặc được quần chúng nữ giới đi trên đường hâm mộ muốn chết: Vì một cực phẩm mỹ nam như thế, cho dù phải làm trâu làm ngựa, nhất định tôi cũng cam lòng!
Còn Cố Thành Ca, lại bị đồng bào nam giới liếc xéo bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ: Đối đãi với một cực phẩm mỹ nữ như thế, mà còn làm bộ thản nhiên vậy, đúng là chẳng ra thể thống gì! Nhưng mặt khác, họ lại đang ghen tỵ muốn chết: Sao họ không được hưởng cái phúc to lớn và vĩ đại ấy chứ…
Cuối cùng, chiếc xe cũng lết được đến cục dân chính.
Triệu Tử Mặc lập tức phanh kít lại, giờ đây cô chỉ có một cảm giác là miệng khô lưỡi đắng, hít thở không thông, chẳng thể nói ra nổi câu nào.
“Mệt à?” Cố Thành Ca xuống xe, nhận chiếc xe đạp từ tay cô rồi dắt lại gần một gốc cây cổ thụ, khóa lại cẩn thận.
“Mệt chết em.” Lồng ngực Triệu Tử Mặc phập phồng lên xuống không ngừng: “Vốn dĩ em muốn lợi dụng khoảng thời gian đạp xe để thương tiếc cho quãng đời độc thân ngắn ngủi còn lại của em, nhưng đạp mệt quá, làm em chẳng còn sức đâu để mà nghĩ ngợi gì nữa cả…”
Cố Thành Ca: “…”
Đây thực sự là lí do tại sao cô cứ nằng nặc đòi đi xe đạp cho bằng được đó sao?
“Nhưng nói gì thì nói, vụ này vẫn có thu hoạch,” Hô hấp của cô dường như đã thông thuận hơn nhiều, nhưng khuôn mặt vẫn đỏ ửng và lấm tấm mồ hôi: “Sau này nếu chúng ta li hôn, chỉ cần nhớ lại quãng đường gian nan vất vả ngày hôm nay, nhất định em sẽ động lòng, không li hôn với anh nữa.”
Cố Thành Ca: “…”
Cuối cùng anh cũng phát hiện ra, đối với vị mỹ nữ sắp trở thành vợ anh này, không có gì là cô không nói được, chỉ cần lái nó sang một hướng khác là xong hết.
Làm xong hết mọi thủ tục, đến lúc bước ra khỏi cục dân chính, Triệu Tử Mặc túm lấy chiếc xe đạp, đẩy sang cho người bên cạnh: “Lúc về anh chở em.”
Cố Thành Ca yên lặng đỡ lấy chiếc xe: “Nói thật, anh chưa từng đi loại xe “tự lái” này bao giờ.”
Ê ê ê, anh có cần phải nhấn mạnh vào hai chữ “tự lái” như thế không hả!
Triệu Tử Mặc hắc tuyến đầy đầu, lát sau mới lên tiếng hỏi: “Nói chuyện yêu đương thì có ai dạy anh không?”
Khóe miệng người nào đó bất giác khẽ run run.
“Đúng rồi, không ai dạy mà lại!” Giọng điệu cô cực kỳ trịnh trọng, như thể chuyện này chẳng có gì đáng phải bàn cãi thêm: “Cũng giống như tự chính bản thân anh biết cách yêu vậy, đi xe đạp ắt cũng nhờ chính bản thân anh thôi.”
Cố Thành Ca: “…”
“Anh hiểu ý em,” Vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh ung dung như bao lần: “Sau này nếu chúng ta có li hôn, chỉ cần anh nhớ lại quãng đường về gian khổ khó khăn này, thì nhất định sẽ động lòng…”
Còn chưa nói hết câu, sắc thái của anh đã thay đổi chóng mặt, giận dữ hầm hầm, nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm trong đầu: Sao vừa đăng ký kết hôn, mà cô đã luôn miệng li hôn này li hôn nọ vậy chứ!
Triệu Tử Mặc nhảy phốc lên sau yên xe, cười hì hì nhìn anh: “Ông xã cực phẩm, anh thật thông minh!”
Cố Thành Ca: “…”
Được rồi, coi như là vì hai tiếng “ông xã” kia mà nhượng bộ cô lần này vậy…
Bữa trưa hôm đó đã được đặt trước ở khách sạn, ba mẹ Triệu Tử Mặc mời bà ngoại và cha nuôi Cố Bách Niên của Cố Thành Ca tới, để bàn bạc chuyện hôn sự cho đôi trẻ.
Năm đó, sau khi đã giải oan cho Phó Khinh Chước, cuối cùng Cố Thành Ca vẫn chịu nhận lại Cố Bách Niên.
Vì thứ nhất, anh họ Cố.
Thứ hai, chuyện ngày trước cũng không phải do lỗi ở Cố Bách Niên, sở dĩ lúc ấy ông mặc kệ Phó Khinh Chước bị cảnh sát kết tội, là vì trước đó, ông vô tình nhìn thấy một tấm ảnh chụp chung khá thân mật của Phó Khinh Chước và Triệu Thanh Vân, khiến ông lầm tưởng người vợ ấy đã phản bội mình.
Mà sau này, mấy năm trôi qua rồi vẫn không có tin tức gì của Cố Thành Tây, khiến ông vẫn phải thui thủi, lẻ loi một mình…
Một chuyện rối rắm như thế, cho dù có làm gì đi nữa cũng không thể có được kết quả mình mong muốn, thì chi bằng cứ chọn buông tay.

Trong khi gia đình hai bên đang bàn chuyện đại sự, thì Triệu Tử Mặc vội vàng chui vào một góc báo tin vui cho đám bạn bè, nhưng thật ra mà nói, cái kiểu “báo tin vui” của cô đúng là chẳng tốt lành gì.
Cô ra lệnh: “Tiêu Sở Diễn, anh phải thay cô vợ tương lai kia của anh, tặng phong bao