Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
lì xì cho em!”
Cô uy hiếp: “Tiểu Phì, nếu lúc đó mi mà không đưa ta một phong bao thật dày thì, hừ hừ, nhớ tự gánh lấy hậu quả đấy!”
Cô dụ dỗ: “Khương Khương, mi không có tiền cũng không sao, ta cho mi mượn… Mi muốn mượn mười vạn à? Ok, chơi luôn, ta không có nhưng ông xã cực phẩm nhà ta có! Không tính tiền lãi cũng được, chỉ cần một phong bao tiền mừng thật dày là đủ rồi…”
Tiêu Sở Diễn nghe cô nói vậy thì không phản ứng gì, chỉ có Khương Khương và Tiểu Phì mới không hổ là hai đứa bạn ở cùng phòng ký túc với cô suốt bốn năm trời, sau khi nói với nhau được mấy câu, trước khi ngắt điện thoại, hai cô nàng rất chi là ăn ý, thần giao cách cảm mà hét toáng lên vào điện thoại: “A Mặc thúi, mi có thể vô sỉ thêm chút nữa được không hả!”
Dập máy rồi, Thi Tiểu Phì lập tức gọi điện đến cho Khương Khương.
Thi Tiểu Phì thở dài: “Khương Khương, ta rất hận…”
Khương Khương lắc đầu ngao ngán: “Tiểu Phì, ta cũng rất hận hận hận…”
Sau khi ăn xong cơm tối ở nhà họ Triệu, ngồi lại một chút, rồi Cố Thành Ca đứng dậy, quyết định cáo từ: “Ba, mẹ, con và A Mặc xin phép về trước.”
Triệu Thanh Vân nhìn anh một cái, gật đầu.
Bắc Dã Thanh Vũ đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, nói mà không ngẩng đầu lên: “Ừm, đi đi, đi đường nhớ cẩn thận.”
Triệu Tử Mặc vốn đang bị anh nắm tay, lúc này lại nhào ngay xuống ghế sofa: “Tối nay em ăn no quá, không muốn nhúc nhích động đậy gì hết á, thôi thì hôm nay, em không về bên đó cùng anh có được không?”
“Không được,” Cố Thành Ca không thèm do dự mà phản đối luôn, rồi anh cúi người, nói nhỏ vào tai cô: “Em không thể không đi, sáng nay lúc mười giờ ba mươi tám phút, em đã chính thức trở thành vợ anh. Em nghĩ xem, có cặp vợ chồng nào vừa mới kết hôn lại không ở cùng nhau không?”
“…”
Hừm, nói cũng đúng.
“Nhưng em thực sự đi không nổi nữa,” Triệu Tử Mặc nhướn mày, cười cười nhìn anh: “Anh bế em xuống nhà nhé?”
…
Bắc Dã Thanh Vũ đưa mắt nhìn đứa con gái bảo bối đang được người ta bế đi, chậm rãi nói: “Mặc Mặc nhà chúng ta đúng là có phúc khí.”
Trở về căn hộ của hai người, vừa mới kịp uống xong một ngụm nước, Triệu Tử Mặc đã nhận được điện thoại của Thi Tiểu Phì, nghe thấy người bên kia thản nhiên hỏi: “A Măc, mi đang ở đâu đấy?”
Sau khi nghe Triệu Tử Mặc trả lời xong xuôi rồi, người bên kia gác máy nhanh như chớp, khiến cô chằng hiểu mô tê gì, hét vào điện thoại một câu: “Ê, Tiểu Phì, thế là thế nào?”
“A Mặc, lại đây.” Cố Thành Ca đang ngồi trên ghế sofa, đột nhiên lên tiếng gọi cô.
“Dạ?”
Anh kéo cô ngồi xuống cạnh mình, rồi rút mấy tấm thẻ từ trong ví ra, lần lượt ‘giới thiệu’: “Thẻ này là để mua đồ đạc trong nhà, thẻ này là tiền tiêu vặt của em, thẻ này là tiền tiết kiệm ngân hàng, còn đây, tiền học phí của con chúng ta…”
Triệu Tử Mặc trợn tròn mắt, không thể nào khép lại nổi: “Cực phẩm, sao anh nghĩ xa thế, trong mỗi thẻ có nhiều tiền lắm hả?”
“Không nhiều lắm,” Cố Thành Ca nói: “Số tiền này là anh chuẩn bị sẵn lúc chúng ta đính hôn.”
Năm đó khi hai người đính hôn, tiền mua nhà đã chiếm mất một nửa số tiền anh có lúc đó, vốn dĩ Cố Bách Niên, bà ngoại và ba mẹ Triệu Tử Mặc định mua nhà làm quà cho đôi trẻ, nhưng anh vẫn một mực từ chối, anh nói: “Trách nhiệm của con, là làm cho A Mặc được hạnh phúc.”
Các bậc trưởng bối hai nhà nghe vậy thì cũng không miễn cưỡng nữa, một năm nay, tuy thu nhập từ công ty phần mềm CC và các vụ kiện được anh giải quyết là một con số không hề nhỏ chút nào, nhưng lại phải chuẩn bị cho hôn lễ, nên trong mấy tấm thẻ đó, quả thật cũng không có nhiều tiền lắm.
Triệu Tử Mặc cười tủm tỉm hôn lên môi người đang ngồi bên cạnh: “Ông xã cực phẩm, anh đang chuyển giao quyền quản lí tài chính cho em đó hả?”
“Ừm, em là tổng giám sát tài vụ.”
Triệu Tử Mặc cảm thấy cực kỳ đắc ý.
Nhưng mà…
Cố Thành Ca bồi thêm: “Còn anh là tổng giám đốc gia đình.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Nội tâm người nào đó mãnh liệt gào thét: Cô không muốn nhận chức vụ tổng giám sát tài vụ này đâu, chẳng phải vẫn phải nghe theo lời tổng giám đốc gia đình đó sao…
Cố Thành Ca nói tiếp: “Những thẻ này đều giao cho em giữ, mật mã là con số đảo ngược của ngày sinh nhật anh.”
Triệu Tử Mặc không nhịn nổi, xen vào: “Tại sao lại dùng ngày sinh nhật của anh?”
Rõ ràng tiểu thuyết ngôn tình đều nói, nam chính vì muốn thể hiện tình yêu tha thiết nồng nàn với nữ chính, mà mật mã đủ kiểu đều dùng những con số liên quan đến nữ chính, còn sao ông xã cực phẩm nhà cô lại không thế hả trời?
“À,” Vẻ mặt Cố Thành Ca vẫn rất mực thản nhiên: “Làm vậy em sẽ không quên sinh nhật anh. Nhất cử lưỡng tiện.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Xem đi xem đi, Cố Thành Ca đích xác là người như vậy đấy, lúc nào cũng nhớ rất dai, cứ phải giải quyết hết món nợ cũ rồi mới chịu buông tha, hừ, cô chỉ có mỗi một tội là quên mất sinh nhật anh duy nhất một lần vào năm trước thôi, cũng đâu phải do cô cố ý chứ, rõ ràng trước sinh nhật anh một ngày cô vẫn còn nhớ, hơn nữa cũng đã chuẩn bị quà đâu đó xong xuôi rồi, kết quả là ngày hôm sau, đài truyền hình lại gọi