Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

điện tới… Cô phải làm việc quần quật đến khuya mới xong, tới lúc về tìm được anh, thì cũng đã mười hai giờ rồi.
Được rồi được rồi, là cô không đúng, ít nhất cô cũng phải gọi một cú điện thoại cho anh mới phải.
Triệu Tử Mặc chột dạ, không dám nhìn anh nữa, vội vàng vơ lấy chiếc ví của anh làm bộ xem xét, nhân cơ hội lảng sang chuyện khác: “Để em kiểm tra xem anh có giấu quỹ đen không.”
Bên trong chỉ có khoảng hai mươi tờ giấy bạc tiền mặt và một số ít tiền lẻ, còn lại chẳng có gì, bên trên chiếc ví là một tấm ảnh, là hình chụp của hai người lúc đính hôn.
Cố Thành Ca bỗng nhiên rút ra từ trong ngăn ví khác một tấm thẻ: “Có, quỹ đen ở trong này.”
“Ra anh có thật à?”
“Số tiền này là để chuẩn bị cho hôn lễ,” Cố Thành Ca khẽ cười: “Cứ để anh giữ là được.”
“Cũng do anh chuẩn bị lúc đính hôn ư?”
“Không phải,” Anh lắc đầu: “Sớm hơn.”
Rồi anh trầm ngâm nói: “A Mặc, ngày hôm nay, anh đã chờ rất lâu, suy nghĩ rất lâu, trông đợi rất lâu, lên kế hoạch cũng đã rất lâu rồi.”
Không hiểu sao, nghe anh nói vậy, Triệu Tử Mặc liền cảm thấy hai hốc mắt mình đang dần nóng lên, cô ngượng ngùng cúi đầu, mấy ngón tay khẽ vân vê tấm ảnh chụp của hai người họ trong ví anh.
Tấm ảnh này, trông nụ cười của anh và cô đều thật hạnh phúc biết bao.
Trước giờ Cố Thành Ca luôn chỉ khẽ nhếch môi cười, nhưng trong tấm ảnh kia, nụ cười của anh lại thật rực rỡ, đôi mắt đen ngập tràn ánh sáng, cả người toát lên một vẻ rạng ngời đến lạ, ấy là niềm hạnh phúc xuất phát từ tận đáy lòng.
Triệu Tử Mặc cũng mỉm cười, có cảm giác bầu không khí xung quanh hai người dường như trở nên dịu dàng đến lạ.
“A Mặc.” Anh nhẹ giọng gọi cô.
“Dạ?”
“Không còn sớm nữa, em đi tắm trước đi.”

Triệu Tử Mặc vặn khóa, tắt vòi hoa sen đi, đến lúc này mới cảm thấy hình như trong phòng khách có tiếng người đang nói chuyện, cô mặc quần áo bước ra, nhìn thấy hai vị mỹ nữ kia đang ngồi trên ghế sofa đối diện với Cố Thành Ca, ai nấy đều cười với vẻ đầy hào hứng xán lạn.
Triệu Tử Mặc vừa lau tóc vừa bước lại gần: “Khương Khương, Tiểu Phì, trễ thế này rồi, hai đứa mi còn chạy đến đây làm gì?”
“Ha ha, A Mặc, mi vừa mới tắm xong à~” Thi Tiểu Phì nhìn cô một cái rất gian, rồi quay sang nói với nam chủ nhân: “Nghe A Mặc nói hôm nay hai người đi đăng ký kết hôn rồi, cũng đã định ngày cử hành hôn lễ, em và Khương Khương vừa đi dạo phố về, tiện đường đi qua đây, không nhịn được mới quyết định xông vào nói với hai người mấy câu. Chúc mừng anh, anh họ cực phẩm.”
Cố Thành Ca gật đầu: “Cảm ơn em.” Rồi anh đứng dậy: “A Mặc, em tiếp khách đi.”
Nhìn theo bóng người cao cao đang đi về phía phòng ngủ, Khương Khương và Thi Tiểu Phì nhất loạt quay sang nhìn nhau, đột nhiên, Khương Khương lôi ra một chiếc túi nhỏ nhìn khá đẹp, nghiêm trang nói: “A Mặc, đây là quà của ta và Tiểu Phì, tặng mi nhân ngày mi đăng ký kết hôn.”
Triệu Tử Mặc kinh ngạc mở to mắt.
Ngày đăng ký kết hôn mà cũng tặng quà sao? Trời ơi, đúng là hai đứa bạn tốt của cô mà!
Hớn hở nhận lấy, Triệu Tử Mặc lập tức mở ra, sau đó, mặt cô chuyển xanh, rồi đỏ…
Bên trong là một chiếc váy ngủ màu hồng thêu hình chữ “T” được may một cách cực kỳ thiếu vải, cực kỳ hở hang, cực kỳ quyến rũ, khiến cho Triệu Tử Mặc không nhịn nổi phải nuốt nước miếng: “Cái này mà cũng mặc được nữa hả?”
“Đương nhiên là mặc được rồi!” Vẻ mặt Thi Tiểu Phì vô cùng trịnh trọng, như thể chuyện đó chẳng có gì đáng phải bàn cãi: “Món quà này, ta với Khương Khương phải chạy khắp nơi mới tìm được đó! Đêm nay là đêm quan trọng như thế, đừng có nói với ta là mi vẫn mặc áo ngủ bằng vải bông in hình con thỏ đấy nhé!”
Triệu Tử Mặc đáp ngay: “Vải bông thì sao chứ, vải bông mặc rất thoải mái mà!” Còn hình con thỏ in trên áo thì, cũng do sở thích cả thôi.
Đột nhiên, cô nhớ ra mấy chữ trọng tâm mà Thi Tiểu Phì vừa nói lúc nãy: “Đêm quan trọng?”
“Đúng, là đêm động phòng hoa chúc.” Thi Tiểu Phì cười gian: “Không lẽ đến ngay cả cái này mà mi cũng không biết?”
Triệu Tử Mặc: “…”
Đương nhiên là cô không nghĩ tới chuyện ấy rồi, tuy rằng trước đó cũng có chút lo lắng khẩn trương, nhưng lúc về đến nhà thì anh lại chẳng có biểu hiện gì, chỉ thản nhiên giao quyền quản lí kinh tế cho cô thôi mà…
Thi Tiểu Phì tiếp tục khích tướng: “Ta đã nói rồi, vụ này ta nhất định thắng, ngay sau khi đăng ký kết hôn, người nào đó sẽ bị ăn sạch không còn mẩu xương! A Mặc, mi muốn ta thua, nhưng ta lại không thể thua, ha ha ha.”
Triệu Tử Mặc liên tục hít sâu, lại hít sâu: “Thi Tiểu Phì, hôm nay ta nhất định khiến mi thua!”
Khương Khương dùng ánh mắt cực kỳ bình tĩnh liếc về phía phòng ngủ: “Ông xã cực phẩm nhà mi chắc là đang tắm đấy nhỉ.”
“A Mặc, nếu mi bị ăn sạch sẽ, thì hôm tổ chức hôn lễ của mi, ta và Khương Khương sẽ không có phong bao lì xì; Còn nếu đêm nay mi vẫn chưa bị cho lên thớt…” Thi Tiểu Phì chợt chuyển sang tông giọng hào khí ngút trời: “Đến hôm đó, trong phong bao của ta nhất định sẽ là mười vạn tệ!”
Triệu Tử Mặc đập tay, đứng bật dậy, kéo lấy Khương Khương, khiến cô nàng chẳng hiểu mô tê gì