Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.

bất giác hụt hẫng hẳn, chỉ cúi đầu lẩm bẩm một cách vô hồn: “Cô ấy khóc…”
Cố Thành Ca đứng một bên vẫn tiếp tục giữ bình tĩnh, anh không buông tay cô ra, chỉ quay sang nhìn Hà Tất Tranh vẫn đang một bộ ngây ngốc ngơ ngơ ngẩn ngẩn: “Lão Hà, chìa khoá xe.”
Triệu Tử Mặc trong lúc đó bị cực phẩm lôi xềnh xệch ra ngoài thì không khỏi tức giận: “Cực phẩm, anh đừng có kéo em nữa, em phải thay Khương Khương đòi lại công đạo!”
“Chuyện của bọn họ thì để tự bọn họ giải quyết đi, em quậy như thế là đủ rồi.” Giọng nói của Cố Thành Ca như cũ vẫn nhẹ nhàng mà thoảng qua như gió, lại tựa hồ như vướng vít ý cười đâu đây.
Triệu Tử Mặc vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy khoé môi đang cong cong của anh.
“Anh cười cái gì!” Cô bất mãn lên án.
Ý cười trong mắt Cố Thành Ca lại càng tăng lên, ngữ điệu vẫn bình tĩnh thản nhiên như thường: “Không có gì, mặc dù em rất nghiêng… Thành…, nhưng ở trước mặt bàn dân thiên hạ, vẫn là nên chú ý hình tượng một chút thì hơn, không nên dùng… ờ… phương thức kịch liệt như vậy.” (~~> A.T: bà con chú ý!!!! Mời bà con để ý đến cái chữ “Thành” được viết hoa!! Tại sao?? Tại sao???? Hí hí =)) )






Cứng đầu cứng cổ.
Sau khi Triệu Tử Mặc trở về trường, liền gặp Khương Khương, Cố Thành Tây cùng Thi Tiểu Phì đang tay xách nách mang ôm một đống sách lê xác đến lớp học, Khương Khương thần sắc uể oải hai mắt lờ đờ, báo hại hai mỹ nữ còn lại phải nơm nớp lo sợ một mạch chạy theo. Từ trước đến nay mỗi khi cả phòng có dịp đi cùng nhau, quả thực hiện tượng trầm mặc yên tĩnh không ai nói một lời như bây giờ là rất hiếm khi xảy ra.
Nhìn thấy Triệu Tử Mặc chạy lại chặn ngang, Thi Tiểu Phì liền hạ giọng chất vấn: “A Mặc, trưa hôm nay mi chẳng nói chẳng rằng hấp tấp bỏ chạy một mạch là muốn làm gì hả?”
Triệu Tử Mặc liếc mắt nhìn sang Khương Khương một cái, cô nàng này hiện tại không buồn cũng chả vui, thậm chí còn chẳng nhận ra được sự xuất hiện của mỹ nữ A Mặc nhà ta nữa, Triệu Tử Mặc thấy thế liền quyết định ném một quả bom ra: “Ta đến sở vụ luật Tề Hà Thành.”
Thi Tiểu Phì: “?”
Xem ra màn tình cảm của bọn họ, nội dung thật là rối rắm a!
Khương Khương rõ là bị một câu nói của cô khiến cho chấn động tâm kinh: “Tai nạn giao thông???”
Lời vừa dứt, cô nàng liền xoay người bỏ chạy, may mắn Triệu Tử Mặc nhanh tay lẹ mắt kéo lại được: “Khương Khương, mi định làm cái gì! Bây giờ còn phải lên lớp a, hơn nữa chuyện của mi với Tề Lỗi chẳng phải đã hoàn toàn chấm dứt rồi sao? Chẳng lẽ mi còn muốn nặng lòng vì hắn nữa?”
Thi Tiểu Phì cùng Cố Thành Tây nhất loạt mãnh liệt gật đầu, ý tứ trong đôi mắt loé ra rất rõ ràng: Khương Khương a, không bằng mi đem ngọn ngành câu chuyện tình cảm “thanh mai trúc mã” của mi ra kể một chút đi!
Cuối cùng, Khương Khương đành phải kể toàn bộ mấu chốt xung đột giữa hai người cho đám mỹ nữ nghe, mặc dù chỉ là một buổi trò chuyện ngắn ngủi, nhưng cũng đủ khiến cho Triệu Tử Mặc, Cố Thành Tây cùng Thi Tiểu Phì nhất loạt nghẹn họng trân trối, rốt cục nhất trí kết luận một câu thế này:
Đồng học Khương Tự Nguyên, quả thực là người vô cùng mạnh mẽ a!
Khương Khương không thèm đếm xỉa đến thái độ của đám mỹ nữ, tiếp tục nói: “Năm năm trước, Tề Lỗi từng đắc tội với một con nhóc, sau đó mới bắt đầu sinh ra mọi chuyện.”
Nhìn thấy vẻ mặt như đang bị sét đánh trúng của ba người kia, Khương Khương vẫn tỏ ra cực kỳ bình tĩnh: “Tên của con nhóc kia, chính là Khương Tự Nguyên, nhưng… dĩ nhiên điều này không phải là toàn bộ sự thật.”
Trời ạ, vậy sự thật rốt cuộc là như thế nào đây?
Triệu Tử Mặc, Cố Thành Tây và Thi Tiểu Phì rất rất muốn biết, nhưng thật không may, chuông vào học đã vang lên rồi, tiết này lại là bốn tiếng đồng hồ học chuyên ngành, muốn trốn cũng khó.
Cuối cùng, cả ba vị mỹ nữ nhà ta vẫn không thể nghe được hết đầu đuôi câu chuyện, bởi vì sau khi tiết học kết thúc, Khương Khương liền nhân lúc cả lớp còn đang trong tình trạng hỗn loạn mà lặng lẽ chạy ra cửa sau, lẻn khỏi phòng học, biệt tăm biệt tích, hơn nữa cả đêm hôm đó cũng không chịu về, chỉ gọi đến một cú điện thoại, bảo cả phòng không cần phải lo lắng.
May mắn hôm nay là thứ sáu, không có người đến kiểm tra phòng.
Ngày hôm sau Triệu Tử Mặc tiếp tục đến sở vụ Luật, nhưng lần này mục đích chủ yếu là chụp lại mấy bức hình làm tư liệu. Mặc dù thứ bảy là ngày nghỉ, nhưng thân là người điều hành thì tất nhiên Hà Tất Tranh cùng cực phẩm Cố Thành Ca vẫn phải cần mẫn làm việc như ngày bình thường, ngoài ra hôm đó còn có hai vị thực tập sinh khác nữa.
Hai vị thực tập sinh này, cũng miễn cưỡng coi như là người quen của Triệu Tử Mặc đi.
Bởi vì, một người là Kỷ đại tài tử Kỷ An Thần, người còn lại là kẻ vừa nổi danh trong học viện gần đây – Chu Đại .
Hai người này gặp được Triệu Tử Mặc thì đều tỏ ra không vui vẻ gì cho lắm, điển hình là Kỷ đại tài tử, hắn ta chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, lạnh lùng mở miệng: “Tôi đến pháp viện đưa tài liệu cho Tề Lỗi”, sau đó hắn xách đít bỏ đi luôn, không thèm ngoái lại chào lấy một câu.
T