Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

tủ lạnh nhà anh vừa vặn có xương dê cùng một ít vật liệu làm lẩu nữa, bây giờ chỉ cần đi mua một chút rau là được, đủ cho hai người chúng ta ăn.” (~~> A.T: hừ hừ, nghi lắm à = =|||)
Cho nên, ngày hôm đó đại mỹ nữ Triệu Tử Mặc có cơ hội được “đến thăm” căn nhà nhỏ của cực phẩm.
Căn nhà ngụ tại một khu phố nhỏ có vẻ tương đối cũ kỹ, nằm trên lầu sáu của nhà chung cư, không có thang máy, chỉ có thể men theo những bậc thang gồ ghề chật chột mà leo lên, tới lúc đặt chân được tới trước cửa thì hai chân Triệu Tử Mặc cũng đã sắp nhũn ra đến nơi rồi, không nhịn được bắt đầu mở miệng oán trách: “Cực phẩm, tại sao anh lại mua nhà ở chỗ bất tiện thế này a…”
Cố Thành Ca lấy chìa khoá ra mở cửa: “Không phải mua, đây là căn nhà cũ của bà ngoại anh.”
“Phó nãi nãi?” Triệu Tử Mặc hết sức tò mò, vậy thì tại sao bà không ở lại đây, mà lại tình nguyện đến cái viện dưỡng lão đó làm cái gì?
Tựa hồ như nhìn thấu được suy nghĩ trong đầu cô, Cố Thành Ca chỉ nhàn nhạt giải thích: “Viện dưỡng lão kia ban đầu cũng là gia nghiệp của bà ngoại, sau đó xây thành viện dưỡng lão, bà ngoại không muốn chuyển đi, cho nên ở lại đó luôn.”
Mà căn phòng nhỏ này, luôn luôn gợi lại những ký ức đau đớn xót thương đã hằn sâu trong lòng bà ngoại, bà vì thế căn bản cũng không muốn ở cùng với anh.
Triệu Tử Mặc chợt như ngẫm ra, cũng khó trách phòng của Phó nãi nãi lại không giống với những người già khác, hơn nữa tính cách cũng rất thanh cao lạnh lùng…
Phòng khách không lớn, nhưng lại được bài trí hết sức gọn gàng sạch sẽ, ây da, thật không hổ danh là cực phẩm nha!
Cố Thành Ca đứng trong phòng bếp gọi với ra: “A Mặc, vào đây giúp anh.”
Triệu Tử Mặc hứng chí bừng bừng bước tới, nhìn sang đống rau vừa mới mua về đang chễm chệ nằm trong chậu rửa, ánh mắt cô đảo qua đảo lại một hồi, cuối cùng cương quyết ngẩng đầu lên: “Em không rửa!”
Cố Thành Ca lúc này đã cởi chiếc áo khoác ngoài ra, chỉ còn lại chiếc áo có cổ hình chữ V với hai ống tay áo được xắn lên cao, anh lúc này đang đem thịt bò cắt thành từng lát nhỏ, nghe thấy cô trả lời một câu ngang như cua thì không khỏi nhướn mày: “Tại sao lại lười như vậy, em rốt cục là có muốn ăn hay không đây?”
Triệu Tử Mặc nghiêm trang nhìn anh: “Muốn ăn, dĩ nhiên muốn ăn, nhưng mà bây giờ em là khách của anh nha, em hỏi anh có chủ nhà nào lại để cho khách làm việc không!”
Cố Thành Ca nhất thời dở khóc dở cười: “Được rồi, vậy nếu em không muốn ăn sớm thì vào phòng khách xem TV đi, dù sao em cũng chọn cách lười hợp lý hợp tình thế còn gì nữa.”
Triệu Tử Mặc mặt dày sẵn tính trời sinh, thản nhiên không thèm ừm hửm nhảy thẳng ra phòng khách rung đùi ngồi xem TV, khiến cho Cố Thành Ca cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Có điều Triệu Tử Mặc hôm nay lại quyết tâm thể hiện cái bản chất thiên kim tiểu thư lười biếng nhác nhớn của mình, sau khi ăn xong, mỹ nữ nhà ta lập tức ném đũa sang một bên, duỗi chân ra nằm dài trên chiếc ghế sofa, bắt đầu mở miệng lải nhải: “No chết em rồi, cực phẩm a anh chịu trách nhiệm dọn dẹp rửa chén đi nha, em không biết đâu em mặc kệ đó.” (~~> A.T: Cô… = =|||)
Cố Thành Ca trầm mặc nhìn cô: “Thật đúng là không thể trông cậy được vào em mà.”
Triệu Tử Mặc từ từ ngồi dậy, yên lặng nhìn lại cực phẩm, trong lòng âm thâm tự xỉ vả: hôm nay cô làm ra vẻ đại gia bao nuôi nam hầu như thế này, có phải là hơi quá đáng rồi không a?
Nghĩ nghĩ một hồi, cô bắt đầu nuốt nuốt nước miếng: “Thật ra thì, cực phẩm a, cái kia ấy mà, không phải là em lười nhác gì đâu, chỉ là tối nay em muốn chứng minh một quan điểm mà thôi.”
Câu này làm sao lại nghe quen quen nha…
Cố Thành Ca đầy rẫy nghi ngờ tiếp tục phóng những ánh mắt bí hiểm vèo vèo về phía cô: “Quan điểm gì?”
Triệu Tử Mặc bình tĩnh đáp lời: “Chính là em cảm thấy, một ngày nào đó em mà biến thành bà cô có chồng… Người thích hợp để làm “Nấu fu” chắc chắn không phải là em rồi.” (~~> A.T: Ây da da, có bạn nào nhân từ hiền lành tốt bụng hêm, chỉ cho A.T cái đoạn này với, cái từ “nấu fu” này ấy mà, gốc của nó là “煮fu”, Hán: “chử fu”: nấu fu. Vấn đề nà bạn A.T hêm có hiểu “fu” có nghĩa là gì hết, có khi nào nó đồng âm với “phu”, tức là chồng không? Chị Mặc ám chỉ sau này người phải chịu trách nhiệm nấu ăn là “chồng” chị, chứ không phải chị đó?)
Cố Thành Ca phải sững sờ mất một lúc mới hoàn toàn hiểu được cô đang ám chỉ điều gì, nhất thời tức không được mà cười cũng không xong, chỉ có thể duỗi ngón tay ra dí lên trán cô.
“Tiểu nha đầu, không nên nghịch ngợm như vậy.” (~~> A.T: vì không hiểu “Nấu fu” chị ấy nói là gì nên mình cũng chả hiểu anh bảo chị nghịch ngợm là vì sao nữa = =|||)
Đã vậy, lại còn thường xuyên nhỏ mọn so đo.
Triệu Tử Mặc bị anh dí dí ấn ấn một hồi, trên trán cũng có chút đau, nhưng mà không hề gì, bởi vì lúc này cô đang rất vui vẻ, cười sảng khoái y chang con nít được kẹo, trong lòng âm thầm tự sướng: cô rốt cục cũng bắt nạt cực phẩm được một lần nha, rất có cảm giác thành tựu a ha ha!
Nhìn cô gái nhỏ trước mắt đang cười đến trời đất đảo điên, đôi mắt xinh đẹp tựa hồ như cũng toát


Duck hunt