Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
Tử Mặc hứng khởi nhảy vài cái đến đối diện bàn làm việc của anh: “Cực phẩm, em vừa mới hỏi anh đó!”
Cố Thành Ca vẫn lại yên lặng ngước mắt nhìn cô: “Anh có trả lời em rồi mà.”
Triệu Tử Mặc u oán trách cứ: “Nhưng mà câu trả lời của anh không có liên quan đến câu hỏi của em a…”
Cố Thành Ca yên lặng nhìn cô lần ba, cuối cùng thản nhiên đưa tay lên day day hai bên huyệt thái dương: “Lương nãi nãi đã khoẻ lại rồi, nhưng căn bản vì bà không muốn đưa đơn kiện con trai mình, cho nên cuối cùng cũng chẳng giải quyết được việc gì. Còn về Lương Kính, có vẻ như cậu nhóc là thiên tài trong phương diện lập trình…”
Lúc này, cậu nhóc Lương Kính, người “có vẻ như là thiên tài trong phương diện lập trình”, lấy cớ có một số vấn đè muốn thỉnh giáo ý kiến đại Boss, cho nên nhảy bổ vào phòng giám đốc, nhóc này so với hồi mùa thu thì trắng ra và mập hơn đôi chút, cũng cao hơn nữa, vả lại cư xử cũng thoải mái hơn hẳn lúc xưa, vừa bước vào thì quay sang nhìn Triệu Tử Mặc nhăn răng cười một cái, đưa đống giấy tờ muốn tham khảo ý kiến cho đại Boss, xong xuôi liền ton tót chạy đến bên cạnh cô.
“Triệu tỷ tỷ a, các đồng nghiệp đang đồn ầm lên rằng chị là bà chủ tương lai đó, bà chủ a bà chủ, có đúng như vậy không nha?” Cậu nhóc vẻ mặt bát quái, ai nha ai nha, không có biện pháp, ai bảo đang yên đang lành Cố Thành Ca lại mang một mỹ nữ xinh đẹp dường này đến đây cơ chứ, hơn nữa đại mỹ nữ còn chạy khắp nơi bảo mọi người cho mình chụp vài kiểu ảnh, đôi kim đồng ngọc nữ xứng đôi như này, vả lại đại Boss cũng lần đầu tiên dắt theo con gái a, có lý nào lại không đúng nha?
Triệu Tử Mặc: “…”
Bà chủ?? Cực phẩm a cực phẩm, nhân viên của anh sao lại có cái kiểu liên tưởng quái dị như thế chứ…
Nhưng tất nhiên một “người lớn” như Triệu Tử Mặc bản cô nương đây không thèm so đo tính toán với cậu nhóc Lương Kính rồi, có điều không thể làm gì khác ngoài trầm mặc cảm thán: “Lương Kính, em không những là thiên tài ngành lập trình, hơn nữa còn là thiên tài “ngành” bát quái đó!”
Lương Kính liếc nhìn sang đại Boss một cái, thấy anh đang chăm chú xem mấy hình ảnh từ máy chiếu, không có vẻ gì là muốn lên tiếng ngăn cản, cho nên cậu bé cũng rất chi là đắc ý, tiếp tục thực hiển bổn phận bát quái của mình: “Chị không phủ nhận thì tức là đúng đó nha? Em nói Triệu tỷ tỷ, có phải lần trước chị và Boss cùng ăn cơm với nhau ở nhà em xong, liền say đắm mê mê mẩn mẩn nhau hay không nha?”
“Lương Kính, cậu không làm việc sao?” Triệu Tử Mặc còn chưa kịp lên tiếng chống đỡ, giọng nói trong trẻo mà đầy uy nghiêm của cực phẩm đã vang lên.
Lương Kính lập tức rụt cổ oán thầm: Boss âm hiểm quá âm hiểm, rõ ràng nghe lén cậu với Triệu tỷ tỷ nói chuyện, lại làm ra vẻ như đang xem chiếu bóng!
Tuy là trong lòng đang ra sức oán thán, nhưng trên mặt cậu nhóc vẫn ra bộ nghiêm trang: “Vâng, Boss, bà chủ, em đi làm việc đây!”
“Lương Kính!”
Cậu nhóc vừa đặt chân được đến cửa đã bị Cố Thành Ca gọi giật lại, chỉ có thể nhận mệnh ai oán xoay người: “Xin hỏi Boss có gì muốn phân phó?”
Đại Boss ánh mắt thản nhiên bình tĩnh nhìn sang, vẻ mặt như thế ta đây đang giải quyết việc công, cấm đứa nào dám léng phéng: “Tiền thưởng tháng này tăng 50%.” (~~> A.T: bó tay với anh =)) Nhóc này mà nịnh chị thêm vài câu nữa chắc anh cho nguyên vài tháng tiền thưởng mất =)) )
Lương Kính chậm rãi khép cánh cửa phòng lại, trước khi đi còn kịp liếc mắt nhìn khoé miệng đang cong lên một cách đầy bí ẩn mà gian xảo của đại Boss, trong lòng mãnh liệt dâng lên một cảm xúc khó hiểu, đang yên đang lành tại sao lại được tăng thêm tiền thưởng nha…
Bạn đang đọc truyện Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“A Mặc.” Cố Thành Ca bỗng nhiên gọi cô lại.
“Đi ăn lẩu dê, không bằng… đến nhà anh ăn đi.” Anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, cơ hồ như không thấy đáy.
“Ách…” Triệu Tử Mặc nhất thời ngẩn ra, có cảm giác không thể tin vào tai mình.
Cố Thành Ca trấn tĩnh giải thích: “Ví tiền của anh để quên ở công ty rồi.” (~~> A.T: thôi đi ạ, anh đừng có bày đặt, lừa chị về nhà thì nói toẹt ih =)) )
Triệu Tử Mặc: “Không sao, em…”
Vốn là cô định biến mình thành kẻ hào hiệp trượng nghĩa, thấy người yếu thế ra tay cứu giúp, hào sảng hô một câu “Em mời!”, nhưng đột nhiên nhớ đến sau vụ mất đồ hôm đó, cuộc sống bất tri bất giác cũng trở nên “thanh bạch liêm khiết” hơn hẳn, nghèo túng đến đáng thương, cho nên cũng rất chi là tự giác mà ngậm mồm.
Cố Thành Ca vào trong xe lấy một con heo đất nhỏ bằng sứ ra đưa cho cô: “Lấy tiền xu trong đó đi, trong