XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

hớ được rất lâu, cho nên, những bức tranh được treo ở đây, nhất định cô đã bắt gặp trong phòng sưu tập tranh của mẹ.
Nếu như cô không nhầm, tên của bộ sưu tập tranh kia chính là…
“Album kỷ niệm của Thanh Trạc – thành viên Song Thanh giới hội hoạ”!
Mẹ cô – Bắc Dã Thanh Vũ từng kể lại, năm đó khi Thanh Trạc rời khỏi giang hồ mai danh ẩn tích, có người vì đặc biệt hâm mộ bà, cho nên đã tự mình làm ra mấy tập album kỷ niệm như thế này.
Nhìn về phía lạc khoản của mỗi bức tranh, quả nhiên ở cùng một vị trí, đều có con dấu màu đỏ ghi tên “Thanh Trạc”, chứng minh rằng những bức tranh này, khẳng định là tranh gốc của bà. (~~> Lạc khoản: là phần trên tranh đề tên, bút danh, … của tác giả.)
Chỉ có điều Triệu Tử Mặc không tài nào hiểu nổi, Cố Thành Ca tại sao lại có nhiều tranh gốc của Thanh Trạc như thế chứ?
Bất tri bất giác cô nhớ tới bài diễn thuyết ca tụng của Thi Tiểu Phì về đại truyền kỳ Cố Thành Ca ngày hôm đó, từng nhắc tới bức vẽ “Mẫu nhũ” của anh, được trưng bày chung với các tác phẩm khác của Song Thanh giới hội hoạ, hiển nhiên cũng có thể suy ra anh là người có hứng thú với hội hoạ, nhưng mà, tại sao anh lại chỉ lưu giữ tranh của Thanh Trạc, lại đặc biệt treo trong phòng ngủ như thế này?
Chẳng lẽ, chỉ đơn giản vì anh thích tranh của Thanh Trạc thôi sao?
Triệu Tử Mặc tiến lại gần chiếc bàn nhỏ được kê trong phòng, lập tức một bức hình với người nữ cảnh sát có khuôn mặt tươi tắn vui vẻ nhanh chóng hấp dẫn lấy ánh mắt cô.
Nữ cảnh sát này rất trẻ tuổi, khuôn mặt không hẳn là quyến rũ nhưng lại rất xinh đẹp, đôi mắt sáng mang theo ý cười sảng khoái trẻ trung, vô cùng tự tin mà rực rỡ, dường như có thể khiến cho người khác không thể nào dời mắt nổi.
Triệu Tử Mặc thật cẩn thận cầm lấy khung hình đưa lên ngắm nghía, cảm thấy nữ cảnh sát này sao mà đặc biệt quen mắt, nhưng thật không tài nào nhớ ra nổi mình đã từng gặp qua ở đâu.
Cố Thành Ca gõ cửa bước vào, bắt gặp cô đang cầm khung hình trong tay, bước đi của anh dường như hơi chậm lại, đôi mắt tràn ngập ý cười cũng đột nhiên trở nên lạnh hẳn đi, anh bất động thanh sắc đi qua cầm lấy khung hình trong tay cô: “A Mặc, cũng không còn sớm nữa, anh đưa em về trường.”
Triệu Tử Mặc còn đang cố gắng suy nghĩ, nhìn thấy anh bước vào lập tức không nhịn được nữa mà mở miệng hỏi: “Nữ cảnh sát này là ai vậy? Thật giống như em đã từng gặp qua ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi nghĩ mãi mà vẫn không ra!”
Cố Thành Ca yên lặng một lúc lâu, thấy cô vẫn không chịu có ý định nhúc nhích, anh mới xoay người lấy từ ngăn kéo tủ đầu giường ra một bức ảnh đưa cho cô.
Triệu Tử Mặc vừa nhìn thấy, lập tức trợn tròn hai mắt.
Mặc dù bây giờ đã khác rất nhiều, nhưng cô vẫn có thể dễ dàng nhận ra hai đứa trẻ trong bức hình đó là Cố Thành Ca và Cố Thành Tây, đứng phía sau bọn họ là một nam một nữ, nam anh khí bức người, còn nữ một thân trang phục cảnh sát, cả người toát lên một vẻ thanh nhã cao quý xuất trần, thực lòng mà nói, Cố Thành Tây quả thật rất giống vị nữ cảnh sát này.
Triệu Tử Mặc chăm chú ngắm nghía một lúc, cuối cùng chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn về phía Cố Thành Ca.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào bức hình, nhàn nhạt nói: “Bọn họ từng là người một nhà.”
Người một nhà?
Triệu Tử Mặc lập tức chộp ngay những chữ trọng điểm, hỏi thẳng không cần quanh co: “Cho nên, anh với Cố Thành Tây, thật sự là anh em?”
Cố Thành Ca chần chừ một chút, sau đó gật đầu.
Triệu Tử Mặc nhận được cái gật đầu thừa nhận của anh, trong lòng mãnh liệt dâng trào phẫn uất: Giỏi thay Cố Thành Tây!
Sau đó, đột nhiên cô lại nghĩ đến một vấn đề khác.
Mẹ của Cố Thành Tây tên là Phó Khinh Chước, từng là nữ cảnh sát chống tội phạm buôn bán ma tuý, nhưng Cố Thành Tây mỗi lần nhắc đến mẹ, đều bảo bà chỉ là một hoạ sĩ nho nhỏ, mà Phó nãi nãi có lần từng viết những câu chữ lẫn lộn về Thanh Trạc cùng Khinh Chước trong Ái Liên Thuyết, hơn nữa cực phẩm lại có nhiều tranh của Thanh Trạc như vậy…
Đem những sự kiện này xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng cô cũng hiểu.
“Nữ cảnh sát Phó Khinh Chước, có phải là Thanh Trạc của Song Thanh giới hội hoạ hay không?” Mặc dù đã suy nghĩ rất kỹ, nhưng khi nói ra miệng Triệu Tử Mặc vẫn còn có chút cảm giác không thể nào tin nổi.
Cái thế giới này không chỉ có huyễn hoặc thôi đâu, nó ma quái và kỳ bí vô cùng đấy…
Cố Thành Ca hoàn toàn không ngờ tới cô chỉ cần một câu đã nói huỵch toẹt ra được cả hai thân phận của người trong bức hình, anh sửng sốt mất một lúc, sau đó mới nhẹ nhàng gật đầu.
***
Lúc ngồi trên xe anh đưa cô về ký túc xá, Triệu Tử Mặc vẫn một mực cảm thấy, quả thực là có chút không thể nào tiêu hoá nổi a!
Phó Khinh Chước là mẹ của cực phẩm và Cố Thành Tây, là nữ cảnh sát chống tội phạm ma tuý, là Thanh Trạc trong Song Thanh giới hội hoạ, và đồng thời cũng là…
Một kẻ phản bội không hơn không kém!
Triệu Tử Mặc còn nhớ rõ lúc trước, khi cô cùng Cố Thành Tây vì đánh nhau mà trở thành bạn tốt của nhau, mẹ cô Bắc Dã Thanh Vũ cũng vì thế mà đến gặp qua Cố Thành Tây một lần, sau đó từ trường trở về nhà, trong lúc vô