Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

ra ý cười, khoé miệng của Cố Thành Ca bất giác nhẹ nhàng nhếch lên.
“Nhưng mà em nói như vậy cũng không sao,” Anh nhàn nhạt phang cho một câu: “Nấu phu hay nấu phụ, sau này chắc chắn vẫn phải có một người đảm đương, đúng không?” (~~> A.T: vẫn hêm hiểu luôn )
Triệu Tử Mặc vừa ngước mắt lên đã thấy ngay ý cười trong đáy mắt anh, cho nên tận sâu trong tim bất chợt sinh ra chút cảnh giác: “Cực phẩm, em cảm thấy, anh hình như đang đùa giỡn em.”
Nói xong một câu, mỹ nữ yên lặng nằm xuống ghế salon.
“Triệu Tử Mặc!” Trên đỉnh đầu bất chợt truyền đến một tiếng gọi lớn.
Triệu Tử Mặc kinh sợ, phản xa có điều kiện liền nhảy dựng lên: “A? Làm sao làm sao?”
Ngay trước mắt cô lúc này, đã sát rạt khuôn mặt tuấn tú khí thế bất phàm của một người nào đó.
Cố Thành Ca hai tay chống lên chiếc ghế salon, vây cô trong vòng tay mình, đem hai khuôn mặt tiến sát lại nhau, khoé miệng xinh đẹp của anh khẽ nhếch lên, cười như không cười.
Anh nhẹ nhàng mở miệng, thanh âm mang theo chút dịu dàng, lại nhuốm chút vẻ gì đó gian xảo.
Cố Thành Ca nói: “A Mặc, đừng có lần nào cũng cầm đèn chạy trước ô tô như thế chứ.” (~~> A.T: Vâng, tớ tha thiết cảm ơn bạn Jack vì đã giúp tớ cái câu này *hỉ mũi rột roẹt* *bôi lên áo bạn Jack* Cái này chắc là anh bảo chị đừng có vội quyết định tương lai như vậy chăng?)
Oan uổng a, cô có cầm đèn với chả chạy trước ô tô gì đâu cơ chứ!
Anh vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt bình tĩnh thản nhiên, không chút gợn sóng.
Nếu là lúc bình thường, khi anh không có biểu hiện gì, ánh mắt của anh đã đủ khiến người ta chịu một áp lực lớn rồi, huống chi bây giờ cô đang bị vây hãm trong vòng tay anh, cho nên chỉ có thể đành bỏ vũ khí đầu hàng vô điều kiện.
Được rồi, ai bảo hư vinh cho lắm vào, ngu ngốc mà đòi đùa giỡn cực phẩm, bây giờ bị anh trả miếng lại, đúng là đáng đời cô mà!
Triệu Tử Mặc lúng túng cả nửa ngày, cuối cùng đành hắc hắc cười gượng: “Cực phẩm, em có thể đi thăm “Khuê phòng” của anh một chút được không a…”
Khuê phòng?
Cố Thành Ca nhếch miệng, yên lặng nhìn cô một cái, rốt cục cũng chịu thả tự do cho cô, xoay người lại tiếp tục dọn dẹp bàn ăn.
Ai da ai da, không nói tức là đồng ý đó nha, Triệu Tử Mặc trước nay luôn thờ phụng câu nói kinh điển này, cho nên lập tức nhảy dựng lên, phóng đi như chớp.
Từ lúc trước khi ăn cô đã kịp thời nhìn ngắm ngó nghiêng qua căn nhà này rồi, thông với phòng khách còn có hai căn phòng nhỏ khác nữa, nhưng một căn phòng cửa đã bị khoá lại kín mít, cho nên Triệu Tử Mặc rất tự nhiên, chạy vào một căn phòng khác.
Nhưng mà chạy vào phòng rồi, mỹ nữ nhà ta lại không hề làm cái gì thuộc phạm trù “đi thăm khuê phòng” hết, ngược lại chỉ tựa vào cánh cửa, vuốt vuốt ngực, thở hổn hển một cách cực kỳ đáng thương.
Tim cô đập nhanh quá.
Mặt cô cũng đỏ quá.
Chân tay cô nhũn ra hết cả rồi.
Được rồi, Triệu Tử Mặc thừa nhận, cũng chỉ tại tên Cố Thành Ca chết tiệt kia áp cô quá sát, mà xem ra sức hấp dẫn của cực phẩm cũng quá lớn rồi đi, hại cô sinh ra loại phản ứng không bình thường như vậy, thậm chí còn viện cái lý do ngớ ngẩn “đi thăm khuê phòng” để chạy vào đây tránh mặt anh, may mà lúc ăn lẩu nóng mặt cũng đã đỏ sẵn rồi, nếu không anh nhất định sẽ nhận ra cô chỉ vì chút xíu hành động đó của anh đã liền đỏ mặt a…
Trời ạ, tại sao lại có thể như vậy được chứ?
Đối với một vị cực phẩm trong chốn cực phẩm như Cố Thành Ca, Triệu Tử Mặc Triệu đại mỹ nữ có mê dzai một chút cũng là chuyện bình thường, nhưng mà cũng đã lâu như vậy rồi, từ hồi thực hiện nhiệm vụ “thu phục” – một động từ đầy vẻ mờ ám như vậy, thế mà cô vẫn không có chút ý nghĩ tà ác nào, tại sao bây giờ lại mặt đỏ tim nhảy tứ chi nhũn thế này a…
Nhất định là bị mấy tiếng “Boss, bà chủ” của nhóc Lương Kính, cộng thêm nụ cười bí hiểm của cực phẩm khi nói “Nấu phu nấu phụ” làm cho cô phản xạ có điều kiện, đầu óc điên đảo rối tung rối mù, ý nghĩ tà ác cũng vì thế mà nổi lên rồi!
Triệu Tử Mặc cố gắng bình tĩnh lại, trước giờ nghe quần chúng nhân dân tung tin cô đốn gục được đại cực phẩm Cố Thành Ca, đã thoả mãn rất lớn lòng hư vinh của cô rồi, cho nên bây giờ, tuyệt đối không thể có suy nghĩ bất chính trong đầu a!
Mây trôi ta đã rờ không tới, huống chi là mây trôi trên cả mây trôi, muốn nhìn ngắm cũng quả thực là lực bất tòng tâm… (~~> A.T: bà này ngu ớn luôn.)
Cho nên sau khi tự mình thực hiện công tác tư tưởng, Triệu Tử Mặc cuối cùng khôi phục được lại bình thường, bắt đầu bật đèn lên ngắm nghía căn phòng, căn phòng này cũng rất đơn giản mà sạch sẽ, một chiếc giường, một chiếc tủ và một chiếc bàn, tất cả đều làm bằng gỗ, mang theo một hơi thở đậm nét phong cách truyền thống, vừa gọn gàng lại vừa sang trọng.
Có điều có một thứ khiến Triệu Tử Mặc cảm thấy rất không hợp với cách bài trí của căn phòng này chút nào, chính là những bức tranh xếp thành một hàng dài được treo trên tường kia.
Những bức tranh này…
Triệu Tử Mặc lướt qua từng cái một, phát hiện hầu hết cô đều đã xem qua rồi, bởi vì mỗi khi cô chuyên tâm làm một việc gì đó, đảm bảo sẽ n