Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
, vỗ nhẹ lên gáy cô: “A Mặc, khiêm tốn một chút.”
Triệu Tử Mặc ấm ức trợn mắt quay sang: “Anh đánh em làm gì? Lấy được đồ về rồi em cảm thấy rất rất vui vẻ nha, nhất là máy ảnh kỹ thuật số, đây là tài sản của đài truyền hình trường, mất phải bồi thường đó…”
“Được rồi, đi thôi.” Cố Thành Ca cầm lấy tay cô, anh còn đang định xoay người bước đi thì bỗng nhiên đứng khựng lại.
Phòng làm việc của Trưởng cục cảnh sát bất chợt mở ra, một vị cảnh sát trung niên thân hình cao lớn, khoác bên ngoài một chiếc áo gió màu đen chầm chậm bước ra, cả người tản ra một loại khí thế uy nghiêm mà dũng mãnh, đi đằng sau là mấy vị cảnh quan khác, ai nấy đều cười híp mắt, điệu bộ khoái chí vô cùng.
Đôi mắt tràn ngập ý cười của Cố Thành Ca đột nhiên trở nên lạnh hẳn đi.
Triệu Tử Mặc không biết từ đâu chui ra, nhìn chằm chằm vào vị cảnh sát uy nghiêm kia, nở một nụ cười vô cùng sáng lạn: “Vương bá bá!”
Người đàn ông nghe thấy tiếng gọi lập tức nhìn sang, khuôn mặt nghiêm túc uy mãnh liền trở nên rất mực hiền hoà, trên môi ông còn lộ ra tia cười: “Là Mặc Mặc nha đầu sao.”
Ông từ từ tiến lại gần, ánh mắt tinh nhuệ khẽ quét qua Cố Thành Ca cùng vị cảnh sát trẻ tuổi phía sau, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, nghiêm túc hỏi: “Măc nha đầu, sao lại nghịch ngợm đến nỗi phải vào cả sở cảnh sát thế này? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Triệu Tử Mặc còn chưa kịp mở miệng kêu oan, một vị cảnh quan khác đã nhanh chóng tiến đến, nghiêm nghị nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi phía sau: “Tiểu Lưu, Vương cục trưởng hỏi cậu kìa, sao còn chưa chịu trả lời!”
Vị cảnh sát trẻ tuổi này lập tức ngoan ngoãn báo lại đầy đủ chi tiết toàn bộ sự việc, Vương cục trưởng sau khi nghe xong, thái độ liền trở nên hoà hoãn trở lại: “Mặc nha đầu, tiểu tử Tiêu Sở Diễn kia đâu, tại sao nó lại không đi cùng cháu hả?”
Nụ cười tươi trên khuôn mặt Triệu Tử Mặc trong chớp mắt liền biến thành cứng ngắc: “Vương bá bá, Sở ca ca đúng lúc này lại có việc bận…” Xong đời xong đời rồi, ai bảo phấn khởi hứng chí cho lắm vào, Vương bá bá vẫn còn tưởng rằng cô cùng Tiêu Sở Diễn đang yêu nhau a…
May mà Vương bá bá cũng không có ý định truy cứu, hẳn là ông bận rộn lắm, cho nên nói được vài câu liền chào tạm biệt rồi đi, chỉ có điều Triệu Tử Mặc quen biết với sếp to là ông, cho nên lúc đi ra khỏi sở cảnh sát vẫn được cả đám “tuỳ tùng” đi theo hộ tống.
Sau khi lên xe, Cố Thành Ca vô tình như cố ý hỏi: “A Mặc, em quen cục trưởng sở cảnh sát Vương Cức Chính sao?”
“Dĩ nhiên quen, hơn nữa còn rất thân a!” Triệu Tử Mặc không chút quan tâm, đáp ro ro như cái máy: “Ông ấy là ba của Tiêu Sở Diễn mà, trước kia cùng ở chung một chỗ với gia đình em nữa.”
Cố Thành Ca chậm rãi gật đầu một cái, hoàn toàn không nói thêm gì nữa.
***
Đêm đông luôn đặc biệt đến sớm, giờ phút này sắc trời đã bắt đầu tối dần, từng ngọn đèn nhỏ trên đường cao tốc ở thành phố lần lượt được thắp sáng, tạo thành một bức tranh lung linh mà rực rỡ, dọc suốt đường đi, các cửa hiệu đã bắt đầu rối rít nhộn nhịp treo đèn cùng biển hiệu đón chào Giáng sinh.
Triệu Tử Mặc lúc này mới bất chợt nhớ ra: “Ngày mốt là Giáng sinh rồi sao?”
Hỏi xong một câu, cô lập tức cảm thấy vô cùng buồn bực, Cố Thành Tây có Tiêu Sở Diễn, Thi Tiểu Phì có Chu Đại, còn Khương Khương thì, đại khái thể nào cũng chạy đi tìm Tề Lỗi.
Ai nha ai nha, tại sao một đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành như cô lại trở thành kẻ duy nhất cô đơn chứ!
“Giáng Sinh chẳng có gì vui, ba đứa kia thể nào cũng ném em sang một bên cho mà coi.”
“Không sao.” Cố Thành Ca lập tức đáp lời.
“Cái gì a?”
“Các em ấy ném em sang một bên cũng không sao.” Anh bình tĩnh giải thích tường tận cho cô: “Anh đi cùng với em là được.”
Triệu Tử Mặc kinh ngạc tột độ, sững sờ quay đầu nhìn sang.
Anh đi cùng với em…
Không được rồi, tim cô lại bắt đầu đập nhanh quá, máu trong người cô dồn hết lên đầu rồi, những lời này của anh… quả thực khiến người ta muốn không suy diễn lung tung kể ra cũng khó.
Có điều Triệu Tử Mặc không tự mình đa tình đến mức đó, ánh mắt len lén đảo qua đảo lại, âm thầm đánh giá Cố Thành Ca: ha hả, có vẻ như cực phẩm cũng là người cô đơn nha…
“Được rồi, cực phẩm a, nếu anh đã sợ Giáng sinh mà chỉ cô đơn tịch mịch thui thủi một mình đến mức đó thì…”
Cô còn đang nói dở, bỗng nhiếc chiếc xe bị nhấn phanh đột ngột dừng lại.
Triệu Tử Mặc theo quán tính chúi đầu về phía trước, đến lúc đã hoàn toàn định thần, lại bị cảnh tượng bên ngoài cửa sổ xe khiến cho kinh hồn bạt vía.
Chiếc xe cô đang ngồi lúc này đây, hiện tại đang bị một đám côn đồ tay cầm hung khí chặt chẽ bao vây.
Đây đây đây chẳng lẽ là chính là bọn lưu manh trộm cướp trong truyền thuyết hay sao??
“Đừng sợ.” Cố Thành Ca vẫn rất mực tỉnh táo, anh từ từ siết chặt lấy tay cô: “Em ngồi yên trên xe, hứa với anh đừng ra ngoài. Còn nữa, mở DV lên đi.”
Triệu Tử Mặc từ bé đã cùng Tiêu Sở Diễn lộng hành giang hồ thành quen, đánh nhau cũng là chuyện bình thường ở huyện, chỉ có điều lúc đó mới mười ba tuổi, cái gọi là đánh nhau rất đơn giản chỉ túm chặt lấy bọn nhóc ló