Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
o người. Chỉ có điều mấy lần gặp ở sở vụ Luật, Kỷ An Thần hắn ta luôn một mực coi cô như người xa lạ, khiến cho cô có phần nào cảm thấy không thoải mái.
Cho nên lúc chụp hình và ghi chép tài liệu về sở vụ một lần nữa, Triệu Tử Mặc vẫn một bộ dạng vô cùng suy tư, trăm phương ngàn kế tìm cách đạp đổ cái khoảng cách xa ngút ngàn ấy của Kỷ tài tử.
Đến gần lúc ra về, Tề Lỗi cùng Hà Tất Tranh cũng đã trở lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, không giống ngày bình thường một chút nào, hai người đó chỉ đơn giản bông đùa mấy câu với Triệu Tử Mặc xong, liền lập tức nhảy ngay vào phòng làm việc, thì thầm to nhỏ bàn bạc cái gì đó với Cố Thành Ca.
Triệu Tử Mặc lúc này đây đã hoàn thành xong nhiệm vụ chụp hình, cho nên chỉ còn biết nhàm chán quay ra.
Trời tối dần, cả thành phố cũng đã bắt đầu lên đèn, Kỷ An Thần lúc đó mới trở về, trong tay còn cầm một đống hoa mai vàng, hương thơm bay xa thật xa, Triệu Tử Mặc vừa nhìn thấy mấy bông hoa đầy “cám dỗ” đó, lập tức thẳng cẳng đá ngay vụ Kỷ An Thần còn đang coi cô là người dưng sang một bên, lập tức nhảy đến bên cạnh hắn, nở một nụ cười vô cùng rực rỡ, cả khuôn mặt cô dường như sáng bừng lên, xinh đẹp đến độ khiến cho người ta không thể nào cự tuyệt nổi: “Kỷ tài tử, anh lấy đâu ra nhiều mai vàng thế?”
Kỷ An Thần hoàn toàn không ngờ đến đã giờ này rồi mà Triệu đại mỹ nữ còn chưa chịu đi, nghe thấy cô hỏi vậy thì chỉ nhàn nhạt đáp: “Tiện tay ngắt trên đường.”
Triệu Tử Mặc bị thái độ lãnh đạm như băng giá mùa đông của hắn khiến cho vô cùng mất hứng: “Kỷ An Thần, nói đi, tại sao anh lại có định kiến với tôi thế hả, xin hỏi tôi đắc tội anh lúc nào?”
Đôi mắt Kỷ An Thần dường như loé lên, hắn quay sang nhìn cô một cái thật sâu, trên khuôn mặt yêu nghiệt đầu độc bao nhiêu thiếu nữ con nhà người ta của hắn, dần dần hiện lên một nụ cười gian tà đầy xảo trá.
“Triệu Tử Mặc, em quả thực đã đắc tội tôi.” Kỷ An Thần tà ác xoa xoa cằm: “Tôi chính là muốn cho em thưởng thức chút tư vị khi nhìn thấy người khác gặp em là xoay người bỏ chạy.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Nếu như có thể, giờ phút này cô mãnh liệt mong muốn có ba sợi hắc tuyến treo luôn một bên đầu, đằng sau ót hình như đã vật vã rớt mồ hôi, Kỷ tài tử đại lão lão à, ta còn cứ tưởng rằng ta mang trọng tội trên người, ngươi nhìn thấy ta thì lập tức bỏ chạy, khiến cho ta cả ngày trời nơm nớp lo sợ không yên chứ!
Triệu Tử Mặc tiếp tục mồ hôi thánh thót, cà lăm một hồi mới nói được thành câu: “Anh chính là vì cái này… cho nên mới kê tủ lạnh vào mặt tôi suốt một thời gian dài như vậy?”
Kỷ An Thần gật đầu như đúng rồi: “Có điều bây giờ em chủ động giảng hoà thế này, tôi cũng liền hào phóng không thèm so đo với em nữa.” (~~> A.T: haiz, bạn Kỷ đúng là tự kỷ mà = =|||)
Nói xong, hắn liền đem đống mai vàng trong tay nhét sang cho cô: “Này, ngày mai là Giáng sinh, cái này coi như quà cho em.”
Triệu Tử Mặc yên lặng nhận lấy, trong lòng mãnh liệt oán thầm: Kỷ An Thần a Kỷ An Thần, nhà ngươi được giang hồ xưng tụng là đại tài tử đó nha, xuất thủ có thể hào phóng hơn một chút được không, quà tặng cho người ta mà cũng có thể là hoa dại tiện tay ngắt bên đường được sao…
Có điều, cũng vừa lúc cô muốn ép hoa mai vào sách của cực phẩm luôn.
Cửa phòng làm việc bất ngờ mở ra, Hà Tất Tranh dẫn đầu mở miệng lớn giọng nói: “Bắt được gian tình bắt được gian tình nha, Mặc Mặc mỹ nữ, không ngờ em lại một lần nữa ngay trước mặt chánh pháp mà hồng hạnh vượt tường a…”
Trước mặt chánh pháp sao…
Triệu Tử Mặc hắc tuyến vạn trượng: quả không hổ danh là nhân sĩ giang hồ, cách dùng từ so với người bình thường cũng thật dũng mãnh biết bao!
Nhưng mà nhưng mà, Triệu đại mỹ nữ của chúng ta lại không có cách nào phản bác…
Tại sao mấy ngày hôm nay cô lại toàn dính vào chuyện đâu đâu thế này a???
Triệu Tử Mặc vã mồ hôi tập hai, lén lút sợ sệt đưa mắt nhìn Cố Thành Ca.
Chỉ là không ngờ, cực phẩm không nói gì, lập tức bịt mũi hắt hơi một cái, sau đó lại liên túc ba cái nữa.
Triệu Tử Mặc lập tức ném vấn đề còn đang sợ sệt sang một bên, cầm lấy một xấp khăn giấy đưa đến cho anh: “Cực phẩm, không lẽ anh bị cảm rồi?”
Cố Thành Ca rút ra một chiếc khăn giấy từ tay cô, sau đó lùi lại tránh xa đống hoa mai cô đang cầm, sau khi nhảy mũi liên tục hai cái nữa mới từ tốn mở miệng: “A Mặc, đem mấy bông hoa này ra xa một chút, mũi anh bị dị ứng với mùi thơm của mai vàng.”
Tề Lỗi vô cùng sửng sốt.
Hà Tất Tranh mãnh liệt trợn tròn hai mắt.
Kỷ An Thần khẽ nhếch miệng làm thành một nụ cười giễu cợt, trong đáy mắt loé ra một tia ảm đạm khôn cùng.
Chỉ riêng Triệu Tử Mặc là trong lòng tràn đầy nghi ngờ.
“Dị ứng?”
Cô mờ mịt quay sang nhìn Tề Lỗi cùng Hà Tất Tranh đang cố nén cười ở bên kia, không nhịn được liền chất vấn: “Nhưng lần trước anh đứng dưới cây mai chờ em, em không hề thấy anh nhảy mũi lần nào mà…”
Cố Thành Ca mặt không đổi sắc, bình tĩnh thản nhiên đáp: “Ban ngày thì không, buổi tối mới bắt đầu dị ứng.” (~~> A.T: 1 bình dấm thì nói toẹt ra đi anh, anh bày đặt quá anh ạ =)) )
“Bộp —”
“Rầm —”
Hai tiếng độ