Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1642 lượt.
ng đinh tai nhức óc long trời lở đất bất ngờ đồng loạt vang lên, chính là thảm kịch đầu Tề Lỗi đụng phải cánh cửa, còn Hà Tất Tranh lại càng kinh dị hơn — vinh quang ngã nhào xuống đất không hề do dự.
Nội thương! Tuyệt đối là nội thương!
Tề Lỗi cùng Hà Tất Tranh nhất loạt phóng vèo vèo những ánh mắt lên án tới Cố Thành Ca, vậy mà một vị cực phẩm nào đó vẫn rất mực bình thản không thèm quan tâm, chỉ liên tục nhảy mũi mấy cái, bộ dạng sinh động vô cùng.
Triệu Tử Mặc vội vàng để mấy nhánh hoa mai sang một bên, trong lúc xoay người còn khẽ thì thầm mấy tiếng: “Mũi của cực phẩm thật là kỳ quái a…” (~~> A.T: bà này ngu vẫn hoàn ngu =)) )
Còn Kỷ An Thần, không biết hắn ta đã rời khỏi sở vụ Luật từ lúc nào rồi.
Triệu Tử Mặc đang đi tới cửa, bỗng nhiên dừng lại, sau đó quay sang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ: “Cực phẩm, lần trước em ép mai vàng trong sách của anh, anh cũng không bị dị ứng đúng không!”
Đúng vậy, lần trước quả thật cô đã từng bỏ đống hoa mai đó vào trong cuốn sách Luật của cực phẩm…
Cố Thành Ca: “…”
Tề Lỗi cùng Hà Tất Tranh, ngươi nhìn ta một cái, ta lại liếc ngươi một cái, cuối cùng không ai thua ai, đồng thời điên khùng lên phá ra cười.
Triệu Tử Mặc nhìn thấy cảnh này thì vô cùng khó hiểu: chẳng qua chỉ là một câu nói bình thường thôi mà, có cần cười đến trời long đất lở như thế không!
Cố Thành Ca yên lặng liếc xéo hai kẻ điên đang bò ra cười kia một cái, sau đó bình tĩnh thản nhiên cầm lấy mấy bông hoa còn sót lại trong tay Triệu Tử Mặc để sang một bên: “Vấn đề này, ngày mai sẽ thảo luận sau, bây giờ chúng ta đi.”
Triệu Tử Mặc: “Tại sao lại phải đi?”
Cố Thành Ca: “Phải cách xa hai kẻ điên này một chút.”
Triệu Tử Mặc quay lại, khó hiểu nhìn hai vị biểu sư huynh đang há miệng cười ngày càng dã man, bất giác mãnh liệt cảm thấy cực phẩm nói vô cùng có lý.
“Vậy chúng ta đi đâu?”
“Tối nay là đêm Giáng sinh, em muốn đi đâu, chúng ta lập tức đến đó.”
“…”
Không lâu sau khi hai người đã rời đi, ở sở vụ Luật liền xôn xao giọng nói của hai người nào đó.
Tề Lỗi: “Cừu non!”
Hà Tất Tranh: “Đại sói xám!”
Ha ha, rốt cuộc là kẻ nào ăn thịt kẻ nào, có ai đoán trước được đây?
Tình nhân chi toạ.
(~~> Tình nhân chi toạ: chỗ ngồi của tình nhân, bạn gái, người iu, etc…)
Triệu Tử Mặc không thích đi xem phim, cũng không muốn nghe biểu diễn ca nhạc gì sất, lại càng chán ghét mấy nhà hàng khách sạn xa hoa sang trọng, cuối cùng đành đưa ra quyết định: đi ngắm pháo hoa ở quảng trường gần trạm xe lửa.
Cả hai sẽ sóng vai nhau, cùng tiến vào quảng trường náo nhiệt.
Sau khi xuống xe, Triệu Tử Mặc chui được vào đám người liền trịnh trọng tuyên bố: “Cực phẩm, vì biểu đạt lòng biết ơn đối với việc anh đã hy sinh đêm Giáng sinh của mình cho em, cho nên em quyết định, tối hôm nay em sẽ toàn tâm toàn ý hưởng thụ, còn anh chỉ việc đi theo sau và trả phí hưởng thụ của em thôi nhé!”(~~> A.T: bơn ý bảo trả tiền cho bợn ý ăn chơi, dưng mà nếu edit như thế thì hâm quá >”A.T: Ma lạt năng hình như là cái món cay cay, nóng nóng gì đấy của bên TQ [kéo chuột xuống dưới cùng để xem hình ảnh '> )
Tiêu Sở Diễn từ trong đám người bất ngờ chui ra, lập tức gọi lớn: “Thành Tây, đồ ăn ở quán Tiếu Ngạo Giang Hồ nghe nói rất ngon…” Hắn còn chưa nói dứt câu, mắt thấy bên cạnh còn có người khác, lập tức sửa lại thành câu chào: “A Mặc, hai người cũng hẹn hò ở đây sao…” (~~> A.T: Tiếu ngạo giang hồ a Tiếu ngạo giang hồ =)) )
Lần thứ hai hắn chưa kịp dứt câu, đôi mắt Triệu Tử Mặc đã bắn ra những tia sáng vô cùng sáng ngời hào nhoáng: “Tiêu Sở Diễn, anh bảo quán Tiếu Ngạo Giang Hồ, có phải chính là cái chỗ mà phục vụ thì gọi là ‘tiểu nhị’, còn chủ quán thì gọi là ‘chưởng quỹ’ không?” (~~> A.T: bợn nghĩ là tên cổ nên cách gọi người trong nhà hàng này cũng ‘cổ’ theo.)
Tiêu Sở Diễn thận trọng gật đầu, cảm giác có chuyện không hay ho gì sắp sửa bắt đầu xảy ra, không biết tại sao lại mãnh liệt nảy sinh trong lòng hắn.
Quả nhiên khuôn mặt Triệu Tử Mặc liền chuyển sang hưng phấn bừng bừng: “Thật tốt quá thật tốt quá, em sớm đã muốn đến đó từ lâu rồi, Tiêu Sở Diễn a, bởi vì Cố Thành Tây nhà anh vừa nãy làm lãng phí mất một củ khoai lang của em, cho nên bây giờ anh phải chịu trách nhiệm mời em ăn một bữa cơm coi như đề bù a ha ha!”
Thiện tai, trên đời này còn có cái kiểu lừa gạt như thế nữa sao…
Tiêu Sở Diễn còn đang định không chút lưu tình mà cự tuyệt, thì Cố Thành Ca đã nhanh hơn một bước: “A Mặc, không nên làm bóng đèn của người ta.”
Triệu Tử Mặc trưng ra một bộ anh dũng chí khí, ta đây hào nhoáng không chấp sự đời: “Làm bóng đèn thì có gì không tốt, trước kia em cũng toàn gánh nhiệm vụ soi sáng cho đôi uyên ương này đấy thôi!”
Cố Thành Ca khó chịu nhìn Tiêu Sở Diễn một cái, Triệu Tử Mặc đứng bên liếc thấy đôi mày anh tuấn của anh đang khẽ nhăn lại, cô liền trừng mắt ngó anh, lên giọng kẻ cả vẻ vô cùng cao thượng chính nghĩa: “Cực phẩm, em là đang giúp anh tiết kiệm tiền đó!”
Tiết kiệm tiền???