Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
r>Cố Thành Tây đứng một bên hai mắt liền chuyển, đảo qua đảo lại một hồi, cuối cùng hắng giọng vẻ nhiệt liệt hoan nghênh: “Tốt tốt, có một hai cái bóng đèn cũng chả sao, để người ta chiếu sáng loang loáng mới thể hiện được tình yêu đầy vĩ đại của chúng ta chứ!”
Cho nên bởi vì chịu áp lực từ sự “nhiệt tình” kẻ hứng người tung của Triệu Tử Mặc và Cố Thành Tây, Cố Thành Ca cuối cùng đành trầm mặc không thèm lên tiếng nữa, còn Tiêu Sở Diễn vẫn một bộ đăm đăm khó chịu ta đây không phục, bốn người nhanh chóng tiến vào Tiếu Ngạo Giang Hồ.
Cách trang trí của nhà hàng này quả nhiên đậm phong cách giang hồ, nếu như các nhà hàng bình thường là một bức tường ngăn giữa hai phòng, thì ở đây chỉ có độc nhất một vách ngăn làm từ cây trúc, tên phòng cũng lấy theo “Nga Mi phái”, “Thiếu Lâm tự”, “Hắc mộc nhai” vân vân đủ kiểu, trên vách còn treo thêm các loại vũ khí của thập đại môn phái cùng từng bức thi từ đặc trưng.
Tiêu Sở Diễn dẫn đầu cả nhóm đi lên trên lầu, cầu thang ở đây cũng được làm bằng gỗ theo hơi hướm Trung Hoa cổ xưa, bốn người được phân vào phòng mang tên “Phái Hoa Sơn”, bên trong đặt sẵn một bàn gỗ có bốn chỗ ngồi.
Triệu Tử Mặc tuỳ ý ngồi xuống một vị trí nào đó, lại bị Tiêu Sở Diễn đang ngồi phía bên trái ngăn cản lại: “Triệu Tử Mặc, ngồi đối diện đi.”
Cô cực kỳ khó hiểu quay sang nhìn, không thể nào giải thích được: “Làm gì, tại sao lại không được ngồi phía bên tay phải của anh?”
Tiêu Sở Diễn hừ hừ mấy tiếng: “Không có gì, vị trí này là của Thành Tây.”
Triệu Tử Mặc vẫn một bụng tràn đầy hoài nghi: Chỉ là một bữa cơm bình thường thôi mà, có cần cầu kỳ như thế không hả?
Cố Thành Ca im lặng nãy giờ, cuối cùng bình tĩnh mở miệng: “A Mặc ngoan, qua đây ngồi đi.”
Cô tới lúc này, mới đành bất đắc dĩ đứng lên.
Cho nên, vị trí ngồi cuối cùng của bốn người là như vầy: Tiêu Sở Diễn, Cố Thành Tây, Cố Thành Ca, Triệu Tử Mặc.
Triệu Tử Mặc tính khí thất thường, mọi chuyện đối với cô mà nói, đến cũng nhanh đi cũng nhanh, tới lúc vị “điếm tiểu nhị” vận đồ cổ trang tay cầm thực đơn đưa tới, trên khuôn mặt cô đã nở một nụ cười vô cùng vui vẻ rồi.
Bạch hồng quán nhật, Hữu phượng lai nghi, Kim nhạn hoành không, Xuân phong dương liễu, Đằng giao khởi phượng… (~~> A.T: Nguyên gốc là các chiêu thức trong truyện Kim lão, nhưng ở đây có lẽ cái nhà hàng này lấy làm tên món ăn )
“Ây da, đúng là một bộ đầy đủ chiêu thức của Hoa Sơn kiếm pháp nha, không biết là nấu từ nguyên liệu gì nữa, tôi không hiểu lắm.” Triệu Tử Mặc vẫy vẫy tờ thực đơn trước mặt ‘tiểu nhị’, tay liên tục chỉ chỉ vào mấy món ăn.
Ba người ngồi bên kia căn bản cũng chả biết cái nào với cái nào, cuối cùng đành chờ ‘tiểu nhị’ giải thích tên món hết một lượt.
Cả bữa ăn, không khí cũng có thể nói là hoà hợp, không biết Cố Thành Tây ghé vào tai Tiêu Sở Diễn nói nhỏ cái gì, chỉ biết rằng Tiêu bổn tôn hắn sau khi nghe xong, vẻ mặt hầm hầm không phục vì bị phá ngang buổi hẹn hò, cuối cùng cũng thoải mái tươi tỉnh trở lại.
Huống chi là, từ trước đến nay giữa hắn và Cố Thành Tây, luôn luôn thừa ra một tiểu nha đầu tên gọi Triệu Tử Mặc.
Rất nhanh sau cả bốn người đều đã ăn xong, Tiêu Sở Diễn đứng dậy đi rửa tay, chưa đầy nửa phút sau, Cố Thành Tây cũng te te chạy theo sau.
Triệu Tử Mặc lúc này mới quay sang nhìn Cố Thành Ca, rất mực hoài nghi hỏi: “Cực phẩm, vị trí ngồi ăn cơm, có phải có cái gì cần chú ý không a?”
Cố Thành Ca: “Không có gì, chỉ là quy tắc trong nam giới thôi.”
Quy tắc trong nam giới ?
Triệu Tử Mặc nghe đến đây, trong đầu lại càng mù mịt: “Có ý gì?”
Cố Thành Ca chỉ đơn giản đáp: “Vị trí ngồi bên phải của Tiêu Sở Diễn, là chỗ ngồi của bạn gái.”
Chỗ ngồi của bạn gái?
Đến lúc này đây, cô đại khái mới hiểu đôi chút.
Hình như lúc trước, cô từng xem qua trên mạng cái khái niệm gọi là “Tình nhân chi toạ” này rồi thì phải…
“Tình nhân chi toạ” là vị trí mà chỉ có người tình mới được phép ngồi lên, có người thì đem vị trí bên cạnh ghế lái xe dành riêng cho người con gái mình yêu, lại có người giữ bản thân “trinh tiết” để dành riêng cho người trong mộng, mà Tiêu Sở Diễn…
Triệu Tử Mặc có nhớ loáng thoáng, cho tới tận bây giờ, người có thể ngồi phía bên phải Tiêu Sở Diễn trừ Cố Thành Tây ra, còn lại hoàn toàn không có người thứ hai, đôi lúc cô vô tư chạy đến ngồi bên phía tay phải của hắn, hắn lại bất động thanh sắc mà đuổi cô đi…
Thì ra là, vị trí phía bên tay phải hắn chính là “Tình nhân chi toạ”, chỉ dành cho một người duy nhất – người hắn yêu.
Triệu Tử Mặc nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng cười hì hì nhìn chằm chằm vào Cố Thành Ca: “Vậy thì cực phẩm, chỗ ngồi của bạn gái anh là ở đâu?”
Cố Thành Ca trầm mặc nhìn về phía cô.
“Ở đây.” Anh duỗi mấy ngón tay thon dài ra chỉ vào vị trí nơi trái tim mình, ánh mắt anh đang nhìn cô, vừa thâm thuý lại vừa dịu dàng đến lạ: “Nơi này, sẽ mãi luôn có sự tồn tại của người anh yêu, cũng chính là vị trí sẽ thuộc về cô ấy cả đời.”(~~> A.T: hức, tại why hêm phải nà iem??? TT_________TT)
Cố Thành Ca cho tới bây giờ luôn là kiêu ngạo mà cố chấp, nơi sâu