XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

òng Triệu Tử Mặc có không muốn sinh ra hảo cảm cũng không được, hơn nữa, nếu lần này cô mượn cơ hội đó để đi tìm cực phẩm, vậy thì có thể giải quyết…
Ách.. giải quyết nỗi khổ tương tư.
Triệu Tử Mặc lập tức để lộ ra một nụ cười thanh vũ sáng ngời: “Không cần đâu chị, để em thử một lần xem sao.”
Trầm Tích Vi như trút được gánh nặng: “Nếu như em đồng ý rồi, vậy thì coi như đã thành công được một nửa.”
Triệu Tử Mặc nhăn trán vẻ không đồng ý: “Cũng không nói trước được đâu, nếu như anh ấy đồng ý đến tham gia chuyên mục, thì ban đầu đã không ra điều kiện rằng chỉ cho phép chụp hình và ghi chép tài liệu mà thôi.”
“Nếu như là người khác, quả thật rất khó nói trước, nhưng đổi lại là em, chị tin chắc rằng kết quả nhất định vô cùng khả quan.” Trầm Tích Vi nháy nháy mắt mấy cái, ý cười ngày càng thêm sâu: “Tin chị đi, chị hiểu cậu ta mà.”
Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy, lập tức nhảy thẳng vào những chữ trọng điểm: “Chị hiểu anh ấy?”
Ách, vậy thì cái tình nhân chi toạ trong truyền thuyết của cực phẩm, có khi nào chính là chị ta không…
“Ừ, chị biết cậu ta bảy năm rồi.” Trầm Tích Vi nghiêm túc gật đầu một cái: “Chị với cậu ta là bạn học từ thời cấp hai, học cùng lớp, ngồi cùng bàn.”
Nụ cười của Triệu Tử Mặc bắt đầu khô héo: thì ra hai người bọn họ có quan hệ sâu xa như vậy, hơn nữa Trầm Tích Vi từng dũng cảm tỏ tình với cực phẩm, phải chăng chính là…
Dư tình chưa dứt?
Tựa hồ như đọc được suy nghĩ của cô, Trầm Tích Vi bỗng nhiên bật cười: “Triệu Tử Mặc, có phải em cũng tin vào cái tin đồn bịa đặt trong truyền thuyết kia không?”
Triệu Tử Mặc nhất thời ngẩn ra: Bịa đặt?
Trầm Tích Vi lại càng cười lớn hơn: “Chị lúc đó chỉ là đưa giấy mời của hội học sinh cho hắn, tiện thể gửi giúp thư tình của một cô bạn cùng ký túc xá thôi mà, chẳng hiểu thế nào cuối cùng lại thành ra tỏ tình bị cự tuyệt nữa.”
Triệu Tử Mặc càng cảm thấy kinh ngạc: “Vậy tại sao đến tận bây giờ chị vẫn chưa lần nào đứng ra giải thích?”
“Giải thích thì có gì tốt chứ.” Trầm Tích Vi khẽ mím môi cười: “Chị còn đang cảm ơn chưa hết về tin đồn đây, đem cậu ta ra làm bia đỡ đạn cũng tốt, chị sớm đã thích người khác rồi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Một dự cảm xấu đột nhiên ùa về trong lòng cô, đêm Giáng sinh hôm đó, cực phẩm từng nói, người anh nhớ mãi không quên, cho đến tận lúc ấy vẫn không thuộc về anh…
Chẳng lẽ, chẳng lẽ chính là nhân vật phong vân Trầm Tích Vi này sao!
Hơn nữa Trầm Tích Vi tài trí hơn người, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành như trong tranh vẽ, tính cách lại bộc trực thẳng thắn, thanh thoát thấu triệt, vả lại còn…
Triệu Tử Mặc thật không dám nghĩ tiếp.
Mộng đào hoa của cô, càng ngày lại càng ưu thương a…
Sau khi chào tạm biệt Trầm Tích Vi, Triệu Tử Mặc vẫn tiếp tục bi ai ngồi suy ngẫm, cô cuối cùng là có nên đi gặp cực phẩm hay không đây?
Đợi đến khi đã hoàn toàn hồi phục lại thần trí, mới phát hiện ra cô đã đứng trước cửa nhà anh từ bao giờ.
Triệu Tử Mặc luôn luôn nghĩ gì làm nấy, trước giờ hành động đều rất quyết đoán, vậy mà lần này cô chỉ đứng trước cửa nhà anh mà không dám làm gì, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, ngẩn ngẩn ngơ ngơ suốt cả buổi trời.
Kể từ sau khi làm rõ được tình cảm của mình, cô sợ nếu gặp anh rồi, sẽ không biết phải nói gì cho đúng, hơn nữa, nếu như người trong lòng cực phẩm đích thực chính là Trầm Tích Vi, vậy thì cô còn đến gặp anh làm cái gì đây?
Đang lúc chuẩn bị xoay người rời đi, bất chợt một chiếc xe từ trong ngõ nhỏ chạy ra ngoài, người lái xe mắt vẫn nhìn thẳng, không thèm để ý đến ai khác, người đó một thân khí chất hơn người, mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xám tro, chiếc khăn tuỳ ý quàng trên cổ, cả người toát lên một phong thái trang nhã khó tả, trên chiếc mũi cao cao xinh đẹp là một gọng kính đen tri thức, tuy nhiên vẫn có thể nhìn thấy rõ vẻ phong tình ẩn hiện trên khoé mắt.
Triệu Tử Mặc nghẹn họng nhìn trân trối: Đây chẳng phải chính là cực phẩm sao? Anh ăn mặc như vậy ra ngoài là muốn làm cái gì a?
Chẳng thèm nghĩ nhiều, cô lập tức ấn số gọi đến cho Cố Thành Ca.
“A Mặc.”
Đầu bên kia rất nhanh đã có người nghe điện, trực tiếp gọi tên cô không chần chừ, trong ngữ điệu thấm đượm mấy phần vui vẻ sung sướng.
Triệu Tử Mặc cũng trực tiếp hỏi: “Cực phẩm, anh đi đâu đó?”
“… Em đang ở đâu?”
“Ở ngoài cửa nhà anh…”
Điện thoại bỗng dưng bị ngắt đứt, Triệu Tử Mặc còn đang định gọi lại, thì chiếc xe mới vừa đi khỏi đột nhiên quay trở lại.
Cố Thành Ca từ trên xe bước xuống, sau khi đóng cửa xe động tác của anh có vài phần chậm lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô đang đứng, một hồi lâu sau mới chậm rãi thong thả bước lại gần cô.
Anh dừng lại trước mặt cô, khoé môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong rất nhỏ, đáy mắt loé lên những tia sáng dữ dội mà sắc bén: “Sao em lại tới đây? Ngày mai chẳng phải bắt đầu thi học kỳ rồi sao?”
“Em em em…”
Cho dù chính miệng anh thừa nhận rằng đã có bạn gái rồi, nhưng em quả thật không thể khống chế được trái tim mình, rất muốn đến gặp anh!
Trong đầu chỉ quanh quẩ