Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.

n những lời này, Triệu Tử Mặc ấp úng mãi không nói ra câu, cuối cùng đành lôi ra một lý do khác: “A, chính là sư tỷ Trầm Tích Vi nhờ em đến hỏi anh một tiếng, xem anh có thể tự mình đến tham dự chuyên mục đó hay không…”
Tia sáng trong đáy mắt anh lập tức lặng lẽ biến mất, anh chỉ chăm chú nhìn vào cô: “Là chuyện này sao?”
Triệu Tử Mặc chần chừ một chút, sau đó gật đầu.
Ánh mắt Cố Thành Ca đột ngột trở nên thản nhiên bình tĩnh hơn hẳn, vẻ mặt cũng trở về vân đạm phong thanh như bình thường: “Anh lúc đầu rõ ràng chỉ đồng ý cho phép chụp hình và ghi chép lại tài liệu mà thôi, em về nói với Trầm Tích Vi, cô ta muốn anh đích thân đến tham dự chuyên mục đó, không cần bàn thêm nữa, có lẽ mấy cái tài liệu trước kia cũng nên bỏ luôn đi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Nha nha nha cái gì nha, Trầm Tích Vi chẳng phải nói hiểu anh rất rõ sao, còn nói cái gì mà chỉ cần cô đồng ý giúp, thì coi như đã thành công được một nửa, bây giờ lại biến thành thế này, vậy thì mọi công sức ngày đêm vất vả chụp hình ghi ghi chép chép toàn bộ tài liệu về anh, chẳng phải đều đổ sông đổ bể hết cả sao!
Vẻ mặt vừa vô tội vừa ấm ức của cô, cuối cùng cũng khiến cho thâm tâm Cố Thành Ca trở nên mềm nhũn.
“Thôi quên đi, nha đầu ngốc này.” Anh nghiến răng nghiến lợi, hận bản thân không thể làm được gì: “Tối nay anh còn có việc, anh đưa em về trường trước.”
Nói cái gì? Tại sao lại biến cô thành ‘nha đầu ngốc’ rồi a?
Triệu Tử Mặc lập tức trưng ra một bộ mặt giận dỗi: “Em không muốn về trường! Anh muốn đi đâu? Em đi theo anh!”
“Không được!”
Giọng điệu thật là chém đinh chặt sắt mà…
Tâm tình Triệu Tử Mặc liền vô cùng khó chịu: “Tại sao?”
Người nào đó không chút lưu tình mà ném cho một câu: “Em sẽ gây chuyện!”
Nói cái gì nha! Triệu Tử Mặc không phục, thật sự không phục, cô ngoan ngoãn cô hiền lành như thế này, làm sao có chuyện đi gây loạn khắp nơi như anh nói được!
Anh dũng tiến lên phía trước, Triệu Tử Mặc hùng hổ chui tọt vào trong xe: “Vậy thì em lại càng muốn đi!”
Cố Thành Ca nhất thời vừa buồn bực lại vừa buồn cười, nhìn chằm chằm vào cô nàng bướng bỉnh cứng đầu cứng cổ kia một hồi lâu, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải lắc đầu chịu thua tiến vào trong xe.






Gây chuyện.
Triệu Tử Mặc chăm chú nhìn vào tạo hình của mình trong gương, rốt cục cũng hiểu được đôi chút, cực phẩm vừa rồi bảo “Em sẽ gây chuyện” là có hàm ý gì.
Bên trong chiếc gương sáng loáng kia là một người con gái đeo chiếc kính đen to đùng xấu òm, trên đầu đội bộ tóc giả chẳng khác gì của mấy phụ nữ trung niên, mấy cái đồ này, tuyệt đối là dùng để che dấu mỵ lực của đại mỹ nữ cô đây mà.
Triệu Tử Mặc hiển nhiên cực kỳ không hài lòng: “Uy, cực phẩm, không cần phải biến dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của em thành cái dạng này chứ?”
Kể từ sau ngày nghe được tiêu chuẩn bạn gái của cực phẩm, mỗi lần nhắc đến diện mạo của mình, cô đều cố ý nhấn mạnh thêm bốn chữ ‘nghiêng nước nghiêng thành’ vào.
Thang máy chạy lên thẳng đến tầng năm, đại sảnh của tầng này là một nơi khiêu vũ rất lớn, các phòng xung quanh còn có thể dùng làm KTV.
Triệu Tử Mặc xưa nay thích náo nhiệt ghét yên tĩnh, cho nên vừa nhìn thấy sàn nhảy chật cứng người với đủ bản nhạc sôi động đầy hào hứng, tâm tình chán nản buồn bã cũng lập tức biến mất theo.
Nhưng mà, đến lúc cô tiến vào với những thứ lỉnh kỉnh đáng ghét trên đầu, mới đột nhiên phát hiện ra Cố Thành Ca không đi bên cạnh cô, nhìn ngó quanh quất tìm kiếm một hồi, lại thấy lối vào của vũ trường bỗng nhiên nổi lên một trận xôn xao.
Cố Thành Ca bình tĩnh thoải mái bước vào, tầm mắt quét một đường thẳng tắp qua chỗ cô đang đứng, ánh mắt anh lúc này vừa lạnh lùng lại vừa xa cách, cũng không hề lên tiếng nói một câu nào, tronng vũ trường này có lẽ một số người quen biết anh, cho nên anh hoặc là mỉm cười, hoặc là gật đầu chào hỏi một cái.
Mà trong đám người tiến đến chào hỏi anh, phần lớn là những cô gái trẻ tuổi thướt tha phong tình, đám con gái này cũng thật can đảm à, liên tục xán đến mời mọc đủ trò.
Triệu Tử Mặc chứng kiến cảnh này, nhất thời sững sờ không nói ra câu: mây trôi trên cả mây trôi trong truyền thuyết, chẳng lẽ cứ thế này mà biến thành kẻ hạ lưu suốt ngày đi trêu hoa ghẹo nguyệt sao?
Cô rất không rõ trong lòng mình bây giờ là cảm giác gì, thì ra đối với cực phẩm, cô lại hoàn toàn không hiểu rõ, vầng mây trôi trên mây trôi trong truyền thuyết này, lúc này sao mà xa vời quá…
Có điều, Cố Thành Ca từ lúc bước vào đây cho đến tận bây giờ, vẫn chưa nhận lời nhảy cùng cô gái nào, chỉ duy nhất một cử chỉ lịch sự mà xa cách cự tuyệt, ánh mắt đạm mạc lạnh lùng không biết đang tìm kiếm cái gì.
Triệu Tử Mặc đứng dưới ánh đèn, vì có tóc giả cùng kính đen ‘bảo vệ che chắn’, cho nên người bên cạnh cũng không chú ý đến cô là bao, tuy nhiên, không có nghĩa là hoàn toàn không có ai chú ý.
“Vị mỹ nữ kia, có thể cùng nhau nhảy một bản được hay không?”
Một giọng nói đột nhiên từ sát bên tai truyền tới, khiến