Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

nữa, liền dũng cảm đứng lên tuyên bố cho cả thiên hạ biết rằng, kẻ thực ra “yêu sớm”, không ai khác chính là cô, Cố Thành Tây trước đây không phủ nhận lời đồn, chẳng qua cũng là muốn bảo vệ cho cô mà thôi.
Sau đó cô thường xuyên đi tìm Tiêu Sở Diễn, lúc ở trường hay khi tan học hai người đều như hình với bóng, đến lúc này ánh mắt thiên hạ đặt trên Cố Thành Tây, mới dần dần rời đi.
Ngày hôm đó là đêm Giáng sinh, Triệu Tử Mặc hiển nhiên vô cùng biết điều mà hạn chế tiếp xúc với Tiêu Sở Diễn. Vì thế cho nên lúc hắn ta và Cố Thành Tây mời cô cùng đi chơi, cô liền không chút lưu tình mà cự tuyệt, trong thâm tâm hùng hồn tuyên bố: cô vừa vinh quang “thất tình”!
Cưỡi xe đạp chạy loăng quăng trong thành phố, Triệu Tử Mặc đi qua từng con phố tấp nập náo nhiệt cũng như những con đường trong lành vắng vẻ, cuối cùng, cô quyết định dừng lại ở một quảng trường gần trạm xe lửa.
Ở đây hầu như đêm nào người ta cũng bắn pháo hoa, nhất là trong các ngày lễ lại càng đẹp đẽ rực rỡ vô cùng.
Vì muốn kỷ niệm lần đầu tiên trong đời bị thất tình, Triệu Tử Mặc mua một túi kem lớn, đến bên cạnh cột suối phun giữa quảng trường, ngồi xuống một chiếc ghế dài bằng đá cẩm thạch bên dưới bức tượng điêu khắc lớn, ngẩng đầu ngắm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đen thẳm.






Em sẽ gây chuyện!
Triệu Tử Mặc còn chưa kịp có thời gian mà thương cảm mà khóc lóc ỉ ôi, thì điện thoại di động đã đột ngột vang lên, người gọi là tổ trưởng tổ ký giả Trịnh Nhược Du, chị ta vô cùng hưng phấn mà thông báo cho cô biết, sáng sớm nay cô sẽ được mời đến tham quan đài truyền hình trung tâm thành phố Anh Phong một chuyến.
Trịnh Nhược Du vì chuyện này mà tỏ ra cực kỳ cao hứng: “Triệu Tử Mặc, Tổng giám đốc Vu Ngạo bảo em trực tiếp đi tìm ông ấy, chị đoán có lẽ ông ta muốn thực hiện lời hứa đó, em sẽ có cơ hội trở thành thành viên chính thức của đài truyền hình trung tâm nha!”
Tin tức kia lập tức khiến cho tinh thần Triệu Tử Mặc trở nên phấn chấn một phen, trong chớp mắt liền đem những cảm xúc vừa bi thương vừa u sầu vừa ảo não gác tạm sang một bên, tâm tình lên cao liền lôi ba vị mỹ nữ cùng phòng ra ngoài ăn mừng một chuyến.
Cố Thành Tây mãnh liệt cảm thấy, dựa theo những cung bậc cảm xúc thất thường lúc lên voi lúc xuống chó này của A Mặc… hẳn có lẽ cô chỉ cần đứng ngoài xem kịch không cần nhúng tay vào nữa rồi.
Những thứ này trước kia khi nhìn vào quả thật không có cảm xúc buồn bã gì, mà nay hồi tưởng lại, thật không tránh khỏi vừa ngọt ngào vừa thương cảm tận sâu trong tim, chẳng qua là, bao nhiêu lần muốn gọi đến cho anh, lại không có đủ dũng khí để chạm vào phím “gọi” nhỏ bé đó.
Thì ra một Triệu Tử Mặc ngày thường bưu hãn, cuối cùng cũng chỉ là một tiểu quỷ nhát gan.
Tình trạng nhát gan và buồn bã của cô vẫn kéo dài mãi, cho đến một ngày trước khi thi học kỳ, cô tình cờ gặp phải một người ở đài truyền hình trung tâm.
Thật ra nếu nói “tình cờ gặp”, thì không bằng nói Trầm Tích Vi cố ý đứng đợi cô ở đó còn hơn.
Lúc tan ca làm, khoác trên người một bộ đồng phục tao nhã khiến cho Trầm Tích Vi lại càng toát lên vẻ khí chất ưu nhã, tài trí hơn người, cô ta lẳng lặng đứng chờ ở hành lang đài truyền hình.
Đợi đến khi Triệu Tử Mặc bước ra ngoài, cô ta liền giữ lại rồi nói thẳng: “Triệu Tử Mặc, có rảnh không ăn với chị một bữa cơm đi? Chị có việc muốn nhờ em.”
Trầm Tích Vi, người dẫn chương trình của chuyên mục ‘Tiểu hà tiêm tiêm’, đồng thời cũng là nhân vật phong vân lọt top cực kỳ hoành tráng của đại học Phong Đại, không chỉ nổi tiếng bởi dung mạo xinh đẹp cùng tài trí hơn người, mà còn được người đời biết đến nhiều với danh là kẻ từng bị cực phẩm không chút lưu tình mà cự tuyệt, có điều cô ta vốn là thành viên của đài truyền hình trung tâm, năm thứ tư cũng ít xuất hiện ở trường học, cho nên Trầm Tích Vi đối với Triệu Tử Mặc mà nói, chỉ là người xa lạ không hơn không kém, tuy là đã từng nghe danh của nhau, nhưng quả thật trước giờ chưa từng nói chuyện câu nào.
Mặc dù như thế, trong lòng Triệu Tử Mặc vẫn đầy rẫy nghi ngờ, một nhân vật phong vân như sư tỷ Trầm Tích Vi đây, hà cớ gì lại phải tìm một kẻ vô danh tiểu tốt như cô nhờ giúp đỡ chứ!
Hai người đến một nhà hàng đồ ăn Tây sang trọng, trước khi ăn, Trầm Tích Vi còn không thèm do dự mà trực tiếp nói thẳng: “Chị muốn nhờ em thuyết phục Cố Thành Ca chính thức tham dự vào chuyên mục, đến lúc ghi hình có thể trực tiếp phỏng vấn cậu ta.”
“Ách…”
Không ngờ lại là việc có liên quan đến cực phẩm a…
Giờ phút này Triệu Tử Mặc phi thường do dự, cô thật không biết nên nói thế nào mới đúng…
Trầm Tích Vi ưu nhã mỉm cười một cái: “Chị thực sự hy vọng cậu ta có thể đích thân đến tham dự chuyên mục này, có điều nếu em không muốn, chị cũng không miễn cưỡng làm gì, bây giờ em có thể quên luôn câu đề nghị ban nãy của chị đi cũng được, dù sao thì nghe đại danh em đã lâu, lần này coi như là một cơ hội để làm quen với em đi.”
Ai u, quả nhiên là người vô cùng thẳng thắn, tính cách thanh thoát thấu triệt như kia, trong l


Teya Salat