Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

chán đúng không! (~~> “tâm hoa nộ phóng”: tâm trạng cực kỳ vui vẻ)
Hơn nữa…
Chuyện tốt khó làm, chuyện xấu dễ học, nếu người trong mộng của cực phẩm nhiều tính xấu như thế thì, cô cũng hoàn toàn có thể từ từ mà học được hết nha!(~~> A.T: tôi cho cô 1 chữ “ngu” bi giờ = =|||)
Cố Thành Ca bất chợt lên tiếng nhắc nhở: “Được rồi, có thể hỏi vấn đề tiếp theo.”
Triệu Tử Mặc lập tức ngồi nghiêm chỉnh trở lại, nhìn chằm chằm vào danh sách các câu hỏi, cổ họng run lên một cái, sau đó mới lắp bắp mở miệng: “Vấn đề thứ mười, anh có bạn gái chưa?”
Tâm trạng cô lúc này, lại chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ ‘khẩn trương’.
Thật ra thì cô không nên vội vàng gấp gáp làm gì, căn cứ vào thái độ trước giờ của anh thì cũng thừa hiểu đi, anh đối với nữ sinh luôn một bộ dạng lạnh lùng xa cách, mặc dù trong khoảng thời gian này cô ở bên cạnh anh khá nhiều, phát hiện ra anh không hoàn toàn đạm mạc giống như trong truyền thuyết vẫn đồn thổi, chẳng qua là, anh cực kỳ ít khi tiếp xúc với nữ sinh mà thôi… Có điều, anh hẳn là cũng không thể có bạn gái được nha!
Nhưng mà…
Cố Thành Ca bình tĩnh trả lời: “Có.”
“Người nào?”
Triệu Tử Mặc cơ hồ như phản xạ có điều kiện, lập tức hỏi luôn không cần suy nghĩ.
Cố Thành Ca nghiêng đầu nhìn sang phía cô, ánh mắt sâu thật sâu, bỗng nhiên anh khẽ mỉm cười: “Triệu ký giả, nếu như anh nhớ không lầm, thì đây đã là vấn đề thứ mười một rồi.”
Triệu Tử Mặc đột nhiên phát hiện, sâu trong trái tim cô dường như có một góc nào đó đang bắt đầu tan vỡ…
Cô tràn đầy thất vọng nhìn anh: “Cho nên, anh không muốn trả lời?”
Cô hối hận rồi, phải nói là hối hận muốn chết luôn ấy, tại sao lại có thể ngu ngốc đến nỗi để cái câu hỏi kia ở cuối cùng a?
Cố Thành Ca không đáp, chỉ hỏi ngược lại: “Em muốn biết?”
Đương nhiên muốn!
Triệu Tử Mặc đàng hoàng gật đầu một cái.
“Tại sao muốn biết?” Anh nhếch môi hỏi tiếp, khoé miệng mang theo một tia cười.
“Bởi vì… bởi vì…” Triệu Tử Mặc nói không ra câu, sau đó tựa hồ như muốn tự biến chính mình thành rùa đen rụt đầu, cô liền khai ra một cái cớ khác không hoàn toàn ăn nhập gì: “Tất nhiên là muốn thoả mãn lòng hiếu kỳ của nữ sinh Phong Đại a, dĩ nhiên mà nói, em cũng rất hiếu kỳ…”
Càng tới gần cuối câu, giọng nói của cô lại càng nhỏ dần, nhỏ đến mức khó mà có thể nghe nổi.
Triệu Tử Mặc không phải không biết, nếu cô nhất mực đòi nghe cho bằng được bạn gái cực phẩm là ai, một khi đã biết rồi, nhất định trái tim cô sẽ chỉ càng chịu tổn thương thêm mà thôi.
Đến lúc này đây, cô đành đau khổ mà rút ra một kết luận, mặc dù cô được người ta xưng tụng là “đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành” thật đấy, nhưng mà về mấy cái chuyện yêu đương này, cô hình như không có số đào hoa thì phải…
Vì vậy mới nói, Triệu Tử Mặc vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh mỗi lần ba vị mỹ nữ đau đớn oán thán chui vào góc tường mặc niệm: vẻ đẹp của A Mặc quá lãng phí tài nguyên quốc gia, quá lãng phí tài nguyên quốc gia a!
Ban đầu cô còn định sử dụng mưu kế để “thu phục cực phẩm”, nhưng sau khi nghe được câu trả lời tường tận đó từ anh, cô chỉ còn biết im lặng không chút phản ứng.
Cho nên trên cả đoạn đường, mỗi lần Cố Thành Ca lên tiếng hỏi, cô đều chỉ phản xạ có điều kiện ừm hửm vài cái cho qua chuyện.
Cố Thành Ca: “A Mặc, chụp hình và ghi chép tài liệu em đều làm xong rồi, khoảng thời gian này anh lại đặc biệt bận rộn, cho nên có thể sẽ không tới trường.”
Triệu Tử Mặc: “Nga…”
Cố Thành Ca: “Lần sau chúng ta gặp nhau, anh sẽ trả lời em vấn đề thứ mười một.”
Triệu Tử Mặc: “Nga…”
Cố Thành Ca: “Anh không có ở đây, em ở trong trường nhớ phải ngoan ngoãn một chút, biết không?”
Triệu Tử Mặc: “Nga…”
Cố Thành Ca nhìn cô một cái, sau đó chậm rãi lái xe đi.
Cho đến tận lúc vào được đến phòng ký túc xá, Triệu Tử Mặc mới kịp phản ứng: ai nha ai nha, cực phẩm là có ý gì a! Cô ở trong trường, có điểm nào không ngoan cơ chứ!






Quá khứ hiện về.
Kể từ sau đêm Giáng Sinh hôm đó, Cố Thành Tây cùng hai vị mỹ nữ nữa cùng phòng ký túc xá bất ngờ nhất trí đồng lòng phát hiện ra: A Mặc ngày thường sảng khoái nghịch ngợm, sinh khí bừng bừng, nay đã biến thành ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ mất trí, tâm hồn treo ngược cành cây, có chút tố chất như đang bị bệnh thần kinh giai đoạn đầu. (~~> A.T: “như” gì nữa? Bả thần kinh giai đoạn cuối luôn ấy chứ =)) )
Thỉnh thoảng, lúc Triệu Tử Mặc đang bước đi bình thường, bỗng nhiên dừng phắt lại, đưa tay chỉ chỉ trỏ trỏ lẩm nhẩm đếm số lượng học sinh trên sân trường, sau đó miệng liên tục lẩm bẩm như người điên, nếu số lẻ thì là “Có chút ý tứ”, còn nếu số chẵn đảm bảo sẽ thành “Không có chút ý tứ nào”.
Lúc ăn cơm cô cũng thất thần hệt như vậy, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi chọt chọt mấy món ăn trong đĩa mà không thèm cho vào miệng một miếng nào, sau đó lại đột nhiên hăng hái ngẩng đầu lên ngồi tám nhảm với ba vị mỹ nữ kia, chỉ có điều mấy câu chuyện của cô, nội dung lại quá nhàm chán chả có gì thú vị.
Có đôi khi, cô lại lấy điện thoại di động ra